Monday, December 27, 2010
Những câu chuyện kinh doanh
Ở một tiệm bán bún đông khách, nhiều người khó chịu với cái muỗng nhỏ hơn bình thường khiến lượng thức ăn đưa lên miệng ít, còn loại đũa nhựa cứ khiến bún trơn tuột...
Mặt bằng và cây muỗng:
Ở một tiệm bán bún nọ khách rất đông và hầu như lúc nào cũng quá tải. Do chế biến ngon nên mặc dù trong hẻm số lượng khách lúc nào cũng đông đúc và luôn luôn trong tình trạng khách đứng chờ cho có bàn để ngồi. Nên mỗi lần mình tới đó ăn là cứ nghe bà chủ "kể khổ" về chuyện mặt bằng; muốn kê thêm vài cái bàn ra phía trước thì bị công an phạt vì tội lấn chiếm lòng lề đường, muốn mua hai cái nhà kế cạnh thì không có tiền mua (và có thể người ta không bán), muốn để bàn trên lầu thì không có chỗ ngủ nghỉ... Thế có phải là bài toán nan giải?
Cũng không hẳn! Chắc có lẽ là nhiều người cũng khó chịu với cái việc nhỏ như thế này mà không ai lên tiếng, hoặc có người lên tiếng nhưng bà chủ không chịu nghe. Đó là cây muỗng và đôi đũa, một loại muỗng nhỏ hơn bình thường cho nên số lượng thức ăn (có thể bún hay nước) đưa lên miệng nó ít, còn loại đũa nhựa cứ khiến bún trơn tuột, phải thực hiện nhiều lần mới đưa được cái cần phải đưa lên miệng, điều đó cũng gây cảm giác không thoải mái cho khách hàng.
Nhưng quan trọng ở đây mình muốn nói đến là thời gian. Thí dụ trung bình một người bắt đầu ăn và kết thúc là 10 phút, nếu tạo điều kiện "thuận lợi" hơn thì có thể học kết thúc sớm hơn, có thể mất 7 phút cho một tô bún. Và mỗi người kết thúc sớm hơn vài phút thì bàn ghế sẽ có chỗ sớm hơn, diện tích sẽ "nhiều" hơn. Kinh doanh thuận lợi hơn !
(Theo vnexpress.net)
Saturday, December 25, 2010
Để trở thành nhà môi giới thành công
Khởi nguyên của mọi thành công hay thất bại của cá nhân đều xuất phát từ các tố chất của con người đó. Mỗi lĩnh vực, nghành nghề cần một tố chất khác nhau để phù hợp với yêu cầu công việc.
Trong lĩnh vực môi giới Bất động sản gần thành công có nghĩa là bạn vẫn đang thất bại. Ngay trong một thương vụ giao dịch phút cuối cùng vẫn luôn tiềm ẩn nhiều sự đổ vỡ bất ngờ. Và đức tính kiên trì và chỉ có kiên trì cùng sự quyết tâm mới giúp những nhà môi giới vượt qua được đầm lầy của thất bại.
Bài viết xin liệt kê một số yếu tố cần thiết và phải thường xuyên rèn luyện để phát triển sự nghiệp đối với những ai đang theo đuổi nghề môi giới bất động sản.
1. Về con người
Khởi nguyên của mọi thành công hay thất bại của cá nhân đều xuất phát từ các tố chất của con người đó. Mỗi lĩnh vực, nghành nghề cần một tố chất khác nhau để phù hợp với yêu cầu công việc. Nghĩ đến tố chất mọi người thường nghĩ đến sự thông minh nhưng để phát triển ở một đỉnh cao thì thông minh chỉ là một lợi thế có sẵn.
Đối với các giao dịch Bất động sản khoảng thời gian từ lúc bắt đầu giao dịch đến khi kết thúc thường dài hơn so với các giao dịch mua bán hàng hóa thông thường khác như mua thực phẩm, đồ dùng, quần áo… nên trong quá trình đó luôn tiềm ẩn các thất bại không lường. Điều đó đòi hỏi nhà môi giới cần phải hết sức kiên trì và tận tâm trong công việc cho đến khi giao dịch kết thúc và đi đến thành công.
Kiên trì và tận tâm trong công việc không chỉ trong một thương vụ mà đức tính này cần phải rèn luyện và phát triển trong suốt sự nghiệp của nhà môi giới và điều đầu tiên để bạn trở thành nhà môi giới thành công thì yếu tố đầu tiên không gì khác chính là niềm đam mê của bạn, lòng kiên trì và sự tận tâm của bạn trong công việc.
2. Hãy trở thành người am hiểu thị trường Bất động sản
Niềm đam mê trong công việc, đức tính kiên trì và sự tận tâm trong công việc sẽ là ngọn đuốc dẫn dắt bạn phải làm gì để thành công trong công việc. Bất kể nghành kinh doanh đó là gì thì sự am hiểu về thị trường bạn đang tham gia là yếu tố không thể thiếu. Về cơ bản để có được sự thấu hiểu sâu sắc về thị trường bạn phải tìm hiểu các thông tin liên quan đến nguồn cung Bất động sản, sản phẩm của các công ty tham gia đầu tư, phân khúc sản phẩm đó ứng với mỗi loại khách hàng.
Bằng quan sát và tìm hiểu thông tin thực tế bạn cũng phải biết nhu cầu thực của người mua tại thời điểm hiện tại và tương lai như thế nào mặc dù để dự đoán được điều này là rất khó.
Tổng hợp các kiến thức về thị trường Bất động sản về xu thế mua bán, đầu tư, thông tin tài chính, thông tin các dự án Bất động sản sẽ hình thành và phát triển trong tương lai là kiến thức vô cùng quí báu giúp bạn tư vấn cho khách hàng mua và bán hiệu quả trong từng thời điểm và giai đoạn khác nhau của thị trường.
Kiến thức sâu sắc về thị trường trong phân khúc bạn tham gia hỗ trợ bạn rất nhiều trong việc tư vấn cho khách hàng và cũng chính là một ưu thế để bạn đi gần hơn trên con đường đi tới thành công về nghề nghiệp. Kiến thức này bạn cũng có thể tự bổ trợ thêm bằng các kiến thức kinh tế học và marketing.
3. Phát triển đối tác và khách hàng
Hai yếu tố trên phần nào giúp bạn tự tin trong công việc và trang bị cho mình kỹ năng cơ bản để xử lý các vấn đề trong quá trình môi giới và kỹ năng xử lý cơ hội. Khách hàng và cơ hội sẽ không tự tìm đến chúng ta mà công việc của chúng ta là đi tìm khách hàng và đi tìm cơ hội cho chính bản thân mình. Quá trình làm việc trực tiếp với khách hàng sẽ giúp bạn kiểm chứng những kỹ năng và sự hiểu biết của mình.
Để có nhiều cơ hội bạn hãy thường xuyên mở rộng và phát triển các mối quan hệ mới và phát triển mở rộng đối tác cũng như khách hàng từ các mối quan hệ sẵn có. Cơ hội sẽ không đến ngay với bạn mà nó đến rất bất ngờ và đôi khi là sự tình cờ và bạn cũng phải tự tin và chắc chắn rằng bản thân mình đủ kiến thức và kỹ năng xử lý tốt các cơ hội đó để biến nó thành thành quả trong công việc.
Sự kiên trì và tận tâm trong việc phát triển đối tác cũng như khách hàng sẽ giúp bạn trưởng thành nhiều trong công việc. Bạn sẽ có nhiều khách hàng và có nhiều nguồn thông tin tốt đến từ sự kiên trì này.
4. Trung thực
Nhà môi giới là cầu nối giúp người mua và người bán gặp nhau và là người rất quan trọng tư vấn giúp người mua đưa ra quyết định trong việc mua bán. Để thành công trong sự nghiệp nhà môi giới không chỉ giỏi về chuyên môn và kỹ năng mà uy tín cũng chính là yếu tố rất quan trọng. Người mua thường đưa ra quyết định không chỉ đơn thuần vì nghĩ bạn giỏi mà sự úy tín của bạn trong quá trình làm việc và chiều sâu trong tư vấn giúp họ đưa ra quyết định mua bán.
Để xây dựng uy tín với khách hàng trong quá trình tư vấn bạn phải trung thực đưa ra các thông tin có tính chất quyết định trong việc mua bán, không che dấu các thông tin bất lợi với mục đích cuối cùng là tạo ra lợi ích, giá trị trong các quyết định mua bán. Không vì lợi ích cá nhân mà làm ảnh hưởng đến quyền lợi khách hàng và đối tác bạn đang có cũng như làm phương hại đến chính sự nghiệp đang trong quá trình phát triển của bạn.
Trung thực trong công việc với đối tác và với khách hàng trong công việc giúp bạn nâng cao uy tín và xây dựng một mạng lưới đối tác và khách hàng trung thành điều đó chắc chắn cũng không thể thiếu trên con đường đi đến thành công của bạn.
5. Kỹ năng đàm phán
Bản chất thực trong công việc cuối cùng của nhà môi giới là đàm phán, bạn sẽ là người trung gian đứng ra tư vấn cho hai bên mua và bán xoay quanh các vấn đề cơ bản nhưng chưa tạo được ra sự hài lòng giữa hai bên mua và bán. Vấn đề về giá cả, phương thức thanh toán, sự phù hợp của Bất động sản đang giao dịch đối với người mua và mức giá phù hợp để có thể giao dịch đối với cả hai bên mua và bán. Chúng ta phải giúp bên mua và bên bán tìm ra điểm đồng thuận chung trong giao dịch… để nói hết về kỹ năng này trong bài viết là điều không thể, bằng sự trải nghiệm trong quá trình làm việc cá nhân tác giả muốn liệt kê một số đức tính cũng như kỹ năng cần phải có đối với nhưng ai đang tham gia và mong muốn tham gia vào lĩnh vực này. Và đó chính là kỹ năng chung ta phải thường xuyên rèn luyện và phát triển nếu như muốn đi đến thành công.
Duy Sơn sưu tầm tháng 12/2010.
Dành cho NVKD Bất động sản các văn phòng.
Friday, December 24, 2010
Để trở thành nhà lãnh đạo hoàn hảo
Posted Thứ Sáu, 2009-11-27 21:57 by cobelucsi
Một tổ chức, một nhóm hay một công ty muốn phát triển tốt và làm việc có hiệu quả đều cần phải có người đứng ra lãnh đạo. Người lãnh đạo là người có trách nhiệm làm cho tổ chức cũng như làm cho đội nhóm của mình phát triển một cách vững mạnh, điều hành công bằng và có đạo đức.
Nhưng trước tiên để trở thành 1 nhà lãnh đạo bạn cần biết rõ các khái niệm sau:
* Đầu tiên bạn phải hiểu rõ như thế nào là một nhà lãnh đạo?
Một nhà lãnh đạo được bổ nhiệm làm người đứng đầu của một nhóm, một công ty, hoặc tổ chức. Một người lãnh đạo là 1 người có khả năng đưa ra những quyết định đúng và những lý lẽ khiến người khác phải khâm phục và tin tưởng, có khả năng giao tiếp tốt cũng như thuyết phục người khác để cùng theo đuổi và thực hiện mục đích chung.
* Lãnh đạo là gì?
Lãnh đạo là sức mạnh của giao tiếp, của sự linh động và nhạy bén, linh hoạt xử lý trong mọi tình huống và khả năng thuyết phục người khác. Nó là khả năng điều hành, quản lý 1 tổ chức, 1 công ty…
* Phẩm chất lãnh đạo?
Uy tín là 1 điều cần thiết đối với 1 nhà lãnh đạo. Bạn có thể đạt được uy tín một cách dễ dàng hơn đối với mọi người nếu như bạn cố gắng phát triển và nâng cao kiến thức, độ tin cậy, tính kiên định, quả quyết, lạc quan, tầm nhìn xa rộng, làm việc có trách nhiệm, có nguyên tắc và đạt được kết quả cao.
* Phong cách lãnh đạo?
Trên đời này không có hai bông tuyết giống nhau hoàn toàn cũng như không có hai nhà lãnh đạo nào mà cùng suy nghĩ và có chung cách giải quyết hoàn toàn giống nhau. Sau đây là các phong cách lãnh đạo:
1) Độc Tài
2) "Gần như" dân chủ
3) Đối tác
* Các đặc điểm của một nhà lãnh đạo?
1) Tích cực về tư tưởng – vì lợi ích chung, không vì lợi ích cá nhân.
2) Tích cực giao tiếp - giao tiếp một thái độ điềm tĩnh, tự tin và tôn trọng ý kiến của người khác. Giao tiếp sẽ giúp bạn học hỏi được nhiều điều và có 1 mối giao thiệp rộng, rất có lợi cho doanh nghiệp của bạn.
* Bước 6: Học cách giao tiếp như là một nhà lãnh đạo?
Giao tiếp là khả năng truyền tải thông tin, tư tưởng, và ý tưởng của mình để người khác nghe và hiểu được. Bạn có thể dùng lời nói cũng như hành động để biểu lộ hết ý tưởng của mình. Nhưng bạn nên nhớ bạn là 1 nhà lãnh đạo nên mọi cử chỉ và hành động của bạn đều được mọi người để ý, vì thế bạn phải làm sao cho đúng với tư cách của mình.
* Làm thế nào để ủy quyền cho người khác?
Lãnh đạo có tính linh hoạt tuyệt vời ở mức độ khác nhau, một người lãnh đạo không phải tự mình đảm đương hết mà phải biết cách sử dụng nhân tài. Ủy quyền dựa trên năng lực của cá nhân người đảm nhiệm và mức độ nghiêm trọng của công việc cũng như những hậu quả của hành động hay là không hành động của cá nhân đó gây ra. Khi đánh giá khả năng của những người khác, hãy xem xét thật kỹ:
1) Người đó có sẵn sàng để chấp nhận được ủy quyền?
2) Chấp nhận được đào tạo?
3) Và có chịu hậu quả do mình gây ra hay không?
4) Có kinh nghiệm?
5) Cả hai bên người ủy quyền và người được ủy quyền phải vì mục đích chung và quyền lợi chung.
* Phát triển tầm nhìn
Là 1 nhà lãnh đạo cần phải biết trước được tương lai vì vậy cần phải có 1 tần nhìn rộng. Để phát triển một tầm nhìn bạn cần phải:
1) Điều đầu tiên là nguyện vọng của bạn.
2) Bắt tay vào nghiên cứu.
3) Dành thời gian suy nghĩ về tổ chức.
4) Suy nghĩ về khả năng có thể và những điều cần thiết để cải tiến.
6) Dùng trực giác của bạn để đoán trước tương lai.
* Đổi mới để trở thành một nhà lãnh đạo tốt
Bạn cần phải củng cố bản thân và nâng cao trình độ lãnh đạo của mình bằng cách vận dụng những xu hướng lãnh đạo mới nhất, quan sát và học hỏi kinh nghiệm từ các nhà lãnh đạo khác. Và bạn hãy tin tưởng rằng khả năng lãnh đạo của bạn sẽ ngày càng tiến bộ và độc đáo hơn khi bạn biết cách vận dụng những kinh nghiệm mà mình đạt được.
* Hiểu nhân viên mình
Đây là 1 điều rất quan trọng, vì nó sẽ quyết định được bạn là 1 nhà lãnh đạo như thế nào. Nếu bạn không hiểu nhân viên mình cũng như không thể đáp ứng những nhu cầu tích cực mà họ mong muốn thì họ sẽ không nhiệt tình vì bạn.
Monday, December 20, 2010
QUẢN LÝ BẤT ĐỘNG SẢN – "SÂN CHƠI" MỚI CỦA CÁC CÔNG TY KINH DOANH BẤT ĐỘNG SẢN TRONG NƯỚC
TS. NGUYỄN THẾ PHÁN
Quản lý bất động sản (BĐS) là một trong nhiều lĩnh vực kinh doanh BĐS nhưng ở nước ta, hầu hết các cao ốc văn phòng, các cao ốc căn hộ cao cấp, các cao ốc trung tâm thương mại dịch vụ đều do các công ty quản lý BĐS quốc tế đảm nhiệm. Các công ty kinh doanh BĐS trong nước muốn “chen chân” và cạnh tranh trong lĩnh vực này cần phải làm gì?
Hoạt động kinh doanh bất động sản (BĐS) nhìn chung rất đa dạng và phức tạp. Cùng với xu hướng phát triển của nền kinh tế, với xu thế hội nhập quốc tế, các hoạt động kinh doanh BĐS cũng không ngừng được mở rộng và dần được nâng cao về chất lượng và hiệu quả. Quản lý BĐS là một lĩnh vực quan trọng trong kinh doanh BĐS, nhất là đối với các cao ốc căn hộ cao cấp, các cao ốc văn phòng cho thuê, các trung tâm thương mại, dịch vụ, các khu đô thị mới… Trong tay các nhà quản lý chuyên nghiệp, giá trị của BĐS sẽ không ngừng tăng lên. Họ sẽ luôn đảm bảo cho lợi ích của chủ nhân các căn hộ cũng như của chủ nhân các tòa nhà cho thuê trên cơ sở đảm bảo duy trì chất lượng và danh tiếng của công trình. Đây là một xu hướng mang tính phổ biến trong lĩnh vực kinh doanh BĐS trên thế giới.
Tuy nhiên ở nước ta, đây là lĩnh vực mà các nhà kinh doanh trong nước vẫn còn bỏ ngỏ, ít được quan tâm đầu tư đúng mức. Hầu như các công ty kinh doanh BĐS trong nước mới chỉ tập trung quản lý những BĐS có quy mô, giá trị nhỏ của chính công ty mình đầu tư. Những khu đô thị mới, những tòa cao ốc văn phòng, những cao ốc căn hộ cao cấp đã và đang mọc lên hàng loạt ở các thành phố lớn, nhất là ở Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh nhưng bóng dáng của các nhà quản lý BĐS Việt Nam ở đó vẫn còn rất mờ nhạt. Nói đến quản lý BĐS, người ta chỉ thấy tên tuổi của các nhà quản lý, các công ty quản lý BĐS hàng đầu trên thế giới hiện đã có mặt tại Việt Nam. Hiện tại, có 3 công ty BĐS quốc tế lớn đang thực hiện quản lý hầu hết các tòa cao ốc ở nước ta là Chesterton (Anh), Dining & Associates (Anh) và CB Richard Ellis-CBRE (Mỹ).
Dù mới có mặt ở Việt Nam tháng 9/2003 nhưng chỉ sau gần một năm, công ty CB Richard Ellis đã có trong tay các hợp đồng quản lý và tiếp thị các tòa nhà lớn như: Vincom City Towes (Hà Nội) và The Landcaster (Tp.HCM)…Hiện tại, công ty này đang quản lý rất nhiều tòa cao ốc như: Capital Place, LTT Court, HBT Court, Pasteur Court, Avalon, Trung tâm mua sắm TD Plaza rộng 26.000 m2 tại Hải Phòng. Gần đây nhất, Công ty TNHH Đầu tư T&M Việt Nam đã hợp đồng trao quyền quản lý Melinh Plaza cho công ty CB Richard Ellis.
Công ty Chesterton Petty tập trung vào thị trường TP.HCM và dành được các hợp đồng tiếp thị và quản lý cho các khu căn hộ cao cấp mới được xây dựng như The Waterfront ở Phú Mỹ Hưng, khu căn hộ cao cấp Nguyễn Du Park và Orchard Garden. Công ty TTD Gems Ltd chính thức giao tòa nhà thương mại tổng hợp 16 tầng Ruby Plaza tại 44 Lê Ngọc Hân-Hà Nội cho Công ty Chesterton Petty quản lý.
Công ty Dinning & Associates lại nhanh tay ký được hợp đồng quản lý cao ốc E.Town và Bitexco, 2 tòa nhà cao ốc văn phòng mới nhất ở thành phố Hồ Chí Minh do các công ty Việt Nam đầu tư xây dựng. Công ty Bitexco cho biết cũng sẽ hợp đồng với công ty Dinning & Associates để quản lý dự án The Manor; đồng thời công ty Dinning & Associates còn được chỉ định quản lý Hoàng Quân Plaza ở thành phố Hồ Chí Minh.
Ngay công ty liên doanh Phú Mỹ Hưng cũng đã hợp đồng và giao cho Công ty Quản lý BĐS ZhongHai Thẩm Quyến (ZhongHai Property Management Ltd.) thuộc Tập đoàn Hải ngoại Trung Quốc quản lý Khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng.
Dự án Saigon Pearl gồm 16 chung cư cao cấp và 4 tòa nhà văn phòng tại quận Bình Thạnh, dọc theo sông Sài Gòn với 2.144 căn hộ cao cấp từ 82-328m2, 250 văn phòng và 40.000 m2 xây dựng khu vui chơi, giải trí, khu liên hợp mua sắm, bãi đậu xe… cũng sẽ hợp đồng với các công ty quản lý BĐS của Hồng Kông…
Có thể nói, lĩnh vực quản lý BĐS ở nước ta hiện nay chủ yếu do các công ty quản lý BĐS quốc tế đang hoạt động. Thị trường quản lý BĐS ở Việt Nam hiện tại lại trở thành “sân chơi” riêng của các công ty quản lý BĐS quốc tế? Các công ty kinh doanh BĐS Việt Nam chưa thể chen chân vào lĩnh vực này. Từ thực trạng này, có thể rút ra mấy vấn đề chủ yếu sau đây:
Một là, về thương hiệu, các công ty quốc tế đã có thương hiệu nổi tiếng trên thế giới trong lĩnh vực quản lý BĐS. Khách hàng, bước đầu bao gồm nhiều người nước ngoài và ngay cả người Việt cũng có tâm lý tín nhiệm và sẽ yên tâm hơn với sự quản lý của các công ty vốn đã nổi tiếng và có thương hiệu cao. Hơn nữa, tâm lý “sinh ngoại” của các chủ đầu tư cũng tạo điều kiện để các công ty quản lý BĐS quốc tế dễ bề hoạt động. Việc lựa chọn các nhà quản lý BĐS nước ngoài có thể coi là phương cách tạo dựng và thể hiện danh tiếng cho chính dự án đầu tư. Trong khi đó, các công ty kinh doanh BĐS trong nước lại chưa có kinh nghiệm, chưa có thương hiệu trong lĩnh vực quản lý BĐS.
Hai là, các công ty quản lý BĐS quốc tế có đội ngũ cán bộ quản lý và nhân viên chuyên nghiệp với những tri thức và kinh nghiệm trong quản lý các cao ốc hiện đại với hệ thống thiết bị hiện đại và phức tạp. Chẳng hạn: Tập đoàn CB Richard Ellis là một tập đoàn lớn trên thế giới về kinh doanh BĐS (doanh số năm 2002 đạt 1,7 tỷ USD) có tới 14.000 nhân viên làm việc tại 250 văn phòng ở 48 nước trên thế giới, trong đó có Việt Nam; Công ty Quản lý BĐS ZhongHai Thẩm Quyến có chức năng chính về kinh doanh dịch vụ quản lý BĐS đã đào tạo được rất nhiều người giỏi về quản lý trung và cao cấp với đội ngũ hơn 400 nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp, được gọi là “quản gia số một” của Trung Quốc…
Tổng giám đốc Công ty Conic, cho biết ban đầu để tiết kiệm chi phí, giảm giá thành cho khách hàng, việc quản lý các cao ốc căn hộ đều do công ty tự đảm nhận, nhưng chỉ sau một thời gian đánh vật với những vấn đề phát sinh, công ty đã quyết định nhường việc quản lý lại cho Công ty Chesterton. Với sự hiện diện của Chesterton, khách hàng mới hoàn toàn hài lòng với sự quản lý cao ốc đó.
Ba là, quản lý BĐS là một loại hình kinh doanh bao gồm rất nhiều hoạt động phức tạp cụ thể, tỉ mỉ, thường xuyên, bao gồm cả những công việc nhỏ nhặt như vệ sinh, trông giữ xe, vận hành hệ thống, cấp thoát nước, hệ thống thang máy… mà những công việc này cần phải theo một quy trình cụ thể, thống nhất mang tính chuyên nghiệp, giống như một phần mềm tin học, đòi hỏi phải có người sử dụng tương thích. Làm thế nào để cả một tòa nhà 20-30 tầng với hàng chục ngàn mét vuông văn phòng với hệ thống điện, nước, viễn thông…vận hành một cách trơn tru? Làm thế nào để cung cấp những tiện ích phục vụ cho hàng ngàn người sinh hoạt, làm việc cùng lúc mà ai cũng cảm thấy hài lòng? Về điều này, các công ty BĐS quốc tế có ưu thế nổi trội hơn.
Bốn là, ngoài chức năng chính là quản lý BĐS, các công ty quản lý BĐS quốc tế còn góp phần quan trọng vào tư vấn, góp ý, bổ sung cho những thiết kế xây dựng phù hợp với việc quản lý chúng trong tương lai, tìm kiếm và tư vấn cho chủ đầu tư các hợp đồng về cung cấp dịch vụ an ninh, thông tin liên lạc, viễn thông, hệ thống bảo trì máy móc thiết bị, bảo vệ và cải thiện cảnh quan môi trường…
Năm là, các công ty quản lý BĐS quốc tế còn là người góp phần quan trọng trong tư vấn xây dựng chiến lược tiếp thị, mời gọi khách thuê, khách hàng cho chủ đầu tư, nhờ đó mà các BĐS dễ dàng, nhanh chóng được lắp đầy. Thí dụ, công ty CB Richard Ellis đã hợp đồng tiếp thị và quản lý cho dự án Trung tâm mua sắm TD Plaza rộng 26.000 m2 tại Hải Phòng. Trong thời gian ngắn, công ty này đã môi giới để công ty Parkson và MegaStar thuê hết toàn bộ diện tích của TD Plaza.
Trong những năm gần đây và trong những năm tới, thị trường quản lý BĐS ở Việt Nam đã, đang và sẽ phát triển rất mạnh do sự phát triển mạnh mẽ của các dự án đầu tư các tòa cao ốc văn phòng, các tòa cao ốc căn hộ cao cấp bán hoặc cho thuê, các trung tâm thương mại, dịch vụ, các khu đô thị mới, các trung tâm mua sắm, các bãi xe quy mô lớn và hiện đại…Sự bùng nổ của các dự án đó yêu cầu về cung thị trường quản lý BĐS sẽ tăng mạnh. Thị trường đầy tiềm năng này có giá trị rất lớn, nếu tính bình quân phí dịch vụ quản lý cao ốc văn phòng, trung tâm thương mại là 3-5USD/m2/tháng và cho mỗi căn hộ từ 20-25USD/tháng thì lượng giá trị mang lại từ hoạt động quản lý BĐS là vô cùng to lớn. Đây là mảnh đất rất màu mỡ mà bấy nay chỉ các công ty quản lý BĐS quốc tế khai thác được. Thiết nghĩ các công ty kinh doanh BĐS Việt Nam phải cố gắng vươn lên để nắm giữ thị trường này. Muốn vậy, cần tập trung vào những vấn đề chủ yếu sau đây:
1. Về nhận thức, phải coi quản lý BĐS là một lĩnh vực kinh doanh hấp dẫn, đầy tiềm năng và có cơ hội phát triển. Trong thời gian tới, các công ty kinh doanh BĐS Việt Nam có đủ khả năng để cạnh tranh được với các công ty quản lý BĐS quốc tế. Chúng ta không thể “mặc cảm” do sự yếu kém của mình trong lĩnh vực này để cho quản lý BĐS trở thành “sân chơi” riêng của các công ty quản lý BĐS quốc tế. Thực tiễn đã chỉ ra rằng các công ty quản lý BĐS quốc tế hoạt động tại Việt Nam đều sử dụng nhân viên là người Việt trong hoạt động của họ. Ông Marc Towsend, Tổng giám đốc công ty CB Richard Ellis cho biết phần lớn các nhân viên của CBRE làm việc tại Việt Nam là người Việt, họ được CBRE huấn luyện đào tạo tốt cả về kỹ năng và kinh nghiệm. Ở Hà Nội, Công ty BĐS Tài Tâm đang tiếp thị và quản lý tháp đôi văn phòng, căn hộ và trung tâm mua sắm Hòa Bình Towers; Việt Nam Property, vốn có kinh nghiệm trong việc tiếp thị khách hàng cho các cao ốc như Daeha Business Center, Lakeside Garden Apartments cũng đang tìm kiếm cơ hội quản lý các cao ốc văn phòng và căn hộ.
Hiện tại, toàn bộ việc duy tu, bảo dưỡng thiết bị, bảo vệ, giữ xe, làm vệ sinh, chăm sóc cây cảnh…tại từng khu phố do Công ty Liên doanh Phú Mỹ Hưng đầu tư đều được đảm nhận bởi các ban quản lý do người Việt Nam điều hành. Hay như cụm chung cư Mỹ Phước của công ty Xây dựng Sài Gòn 5 được quản lý bởi một đội ngũ chuyên trách của chính công ty.
Nhận thức như vậy, nhưng quản lý BĐS là lĩnh vực rất phức tạp, hơn nữa trong quá trình hội nhập quốc tế, tới đây, nhiều công ty quản lý BĐS sẽ tìm đến thị trường Việt Nam, cuộc cạnh tranh sẽ quyết liệt hơn, sự chen chân của các công ty kinh doanh BĐS trong nước trong lĩnh vực quản lý BĐS sẽ vô cùng khó khăn, nhưng vẫn có tiềm năng và cơ hội tốt.
2. Về định hướng, tùy theo từng điều kiện cụ thể của công ty để có chiến lược phát triển thích hợp:
Các công ty kinh doanh BĐS Việt Nam hiện có chức năng quản lý BĐS thì cần phải tập trung đầu tư phát triển theo hướng chuyên nghiệp hóa. Có thể kết hợp cho cán bộ, nhân viên tham dự các khóa đào tạo, huấn luyện trong nước với cử đi học tập, huấn luyện theo các khóa học ở nước ngoài. Đồng thời, cũng có thể cử nhân viên của mình tham gia vào các hoạt động của các công ty quản lý BĐS quốc tế hiện đang hoạt động tại Việt Nam để học hỏi kinh nghiệm thực tế.
Các chủ đầu tư các tòa cao ốc hiện đang thuê công ty quản lý BĐS nước ngoài chỉ nên kí hợp đồng thuê trong một thời gian nhất định. Trong thời gian đó, phải có chiến lược để cán bộ, nhân viên của công ty học hỏi kinh nghiệm của các nhà quản lý quốc tế. Hết thời hạn hợp đồng, với những tri thức, kinh nghiệm học hỏi được từ thực tiễn quản lý cao ốc, cán bộ, nhân viên của công ty có thể sẽ chính thức tự quản lý.
3. Thực tế cho thấy các công ty quản lý BBĐS chuyên nghiệp thường là những công ty con của các công ty mẹ hay tập đoàn lớn với nhiều chức năng hoạt động có liên quan đến lĩnh vực kinh doanh BĐS. Nhờ đó, các công ty quản lý BĐS có thể đảm nhiệm thêm được các chức năng khác ngoài chức năng chuyên biệt là quản lý BĐS như tư vấn, môi giới…Do vậy, để thâm nhập thị trường quản lý BĐS, các công ty mẹ, tổng công ty lớn cần thành lập các công ty chuyên biệt quản lý BĐS, tạo mọi điều kiện hỗ trợ, liên kết trong hệ thống để phát huy thế mạnh tổng hợp của cả hệ thống để hỗ trợ cho công ty quản lý BĐS chuyên biệt.
4. Trong thời gian trước mắt, các công ty kinh doanh BĐS trong nước có thể thuê các chuyên gia nước ngoài vào những vị trí quan trọng trong hoạt động quản lý BĐS. Công ty Quản lý và Kinh doanh BĐS Hà Nội đã từng thuê một chuyên gia nước ngoài làm quản lý cho cao ốc văn phòng Ocean Park. Qua thời gian sử dụng chuyên gia, một mặt hoạt động của công ty đã thành nề nếp, mặt khác cán bộ và nhân viên của công ty sẽ học hỏi được kinh nghiệm và sau một thời gian nhất định, công ty có thể tự đảm nhiệm toàn bộ hoạt động quản lý BĐS của mình.
Một số người cho rằng con đường mà các công ty quản lý BĐS trong nước có thể cạnh tranh với các công ty quản lý BĐS quốc tế là bằng giá cả thấp hơn. Điều này khó có tính khả thi vì đối với các cao ốc văn phòng, các cao ốc căn hộ cao cấp, các trung tâm thương mại, dịch vụ lớn với mức giá thuê từ 25 đến 40 USD/m2/tháng như ở Hà Nội hiện nay việc bỏ thêm 3-5 USD/m2/tháng chi phí cho dịch vụ quản lý để hưởng được những điều kiện hoạt động tốt nhất thì người thuê sẵn sàng chấp nhận. Đối với các cao ốc căn hộ cao cấp mà người mua đã mua với mức giá rất cao, như các căn hộ của dự án The Manor ở Mỹ Đình với mức giá từ 1.400 đến 2.100USD/m2, thì để hưởng những dịch vụ quản lý tốt nhất với mức phí từ 20-25 USD/căn hộ là không đáng kể, chủ nhân các căn hộ cao cấp sẵn sàng chấp nhận. Do vậy, khả năng cạnh tranh bằng giá dịch vụ quản lý thấp khó có thể thực hiện được. Vấn đề là ở chỗ cần nâng cao chất lượng của hoạt động dịch vụ quản lý BĐS. Điều đó buộc các công ty kinh doanh BĐS trong nước phải không ngừng chuyên nghiệp hóa, học hỏi nâng cao trình độ, kỹ năng quản lý BĐS. Đó là con đường cơ bản nhất để chen chân và cạnh tranh trong lĩnh vực quản lý BĐS ở nước ta.
Saturday, December 18, 2010
Bà trùm môi giới nhà đất, bất động sản - Ebby Halliday
Từ một nhà môi giới bất động sản độc lập, Ebby Halliday đã xây dựng được cả một tập đoàn tư vấn môi giới bất động sản hàng đầu. Công ty Realtors mà Ebby Halliday là chủ có tới hàng chục chi nhánh và văn phòng khác nhau. Với khoảng một đội quân tư vấn và môi giới nhà đất chuyên nghiệp đông tới cả nghìn người Ebby Halliday đã sở hữu một trong những công ty lớn nhất nước Mỹ trong lĩnh vực này.
Ebby Halliday tư vấn và môi giới địa ốc trên toàn nước Mỹ thế nhưng địa bàn chính của bà vẫn là bang Texas. Công ty Realtors của Ebby Halliday liên tục hàng chục năm là công ty môi giới bất động sản lớn nhất, thành công nhất và cũng lớn nhất bang Texax, có doanh số tới hàng tỉ USD.
Tình cờ đến với thế giới bất động sản
Ebby Halliday sinh năm 1918 và được làm quen với kinh doanh từ nhỏ. Từ khi mới là cô bé 8 tuổi, Ebby Halliday đã từng đi bán rong một loại thuốc mỡ bôi ngoài da. Rất chăm chỉ cần cù đi làm kiếm tiền nhưng Ebby Halliday luôn luôn chỉ mong ước có vốn để tự lập kinh doanh, chứ quyết không chịu đi làm lĩnh lương mãi.
Khi có 1.000 USD, Ebby Halliday quyết định mua cổ phiếu các công ty bông vải sợi. Đây thực sự là một cú đầu tư liều mạng vì Ebby Halliday chỉ nghe lời khuyên khá vu vơ của một ông bác sĩ. Nhưng Ebby Halliday đã may mắn thắng lớn. Sau ít năm bà đã có tới 12.000 USD từ các cổ phiếu này.
Và thế là ước mong cháy bỏng đã trở thành hiện thực. Ebby Halliday quyết định mở một cửa hàng kinh doanh mũ riêng cho mình.Tưởng rằng Ebby Halliday sẽ gắn mình mãi với việc kinh doanh mũ. Nhưng không phải. Thế rồi vào một ngày, một bà khách mua mũ kể chuyện cho Ebby Halliday về việc ông chồng bà ta đầu tư vào 52 căn nhà gia đình nhỏ với chất liệu mới nhưng không thể tìm người mua.
Một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu Ebby Halliday. Bà đòi xem những căn nhà này và sau đó cam kết sẽ bán được nhà cho vợ chồng nọ nếu được đầu tư để sửa chữa theo ý mình. Và một hợp đồng đầu tiên về bất động sản được ký kết. Ebby Halliday bỏ tiền riêng để sửa sang toàn bộ hình thức và cách bài trí của các căn nhà. Phòng ăn, phòng khách và phòng ngủ đều được cải tạo lại theo những phong cách riêng, phù hợp hấp dẫn để dễ bán.
Hai ngôi nhà đầu tiên đã được bán làm Ebby Halliday vô cùng phấn khởi và tự tin với cách làm của mình. Bà tiếp tục đầu tư cho 50 căn nhà còn lại và tiếp tục tìm người bán. Vài năm sau thì toàn bộ các căn nhà kiểu này đã được Ebby Halliday bán sạch. Bà thu hồi được vốn và điều quan trọng, bà đã được khách hàng biết tên với vai trò của nhà tư vấn môi giới bất động sản. Ebby Halliday bán cửa hàng mũ. Năm 1945, Ebby Halliday chính thức mở văn phòng giao dịch bất động sản tại một trung tâm thương mại nổi tiếng của thành phố Dalas.
Đoán trước được nhu cầu xã hội
Ebby Halliday say sưa với nghiệp môi giới kinh doanh bất động sản. Tuy nhiên Ebby Halliday vẫn chỉ là nhà môi giới độc lập, chưa hề có kế hoạch, chiến lược kinh doanh cụ thể. Việc tuy khá nhiều nhưng phụ thuộc rất nhiều vào khách hàng. Nhiều khi cầu rất nhiều nhưng cung không có hay Ebby Halliday không có các địa chỉ cần bán nhà để phục vụ.
Sau chiến tranh thế giới thứ hai, rất nhiều binh sĩ xuất ngũ về quê và đi tìm mua, thuê bất động sản rất nhiều. Cả một thị trường rất tiềm năng về tư vấn môi giới và cả kinh doanh nhà đất, địa ốc đang chờ đón Ebby Halliday. Với cảm nhận kinh doanh nhạy bén, Ebby Halliday đã đoán được trước sự mọc lên hàng loạt các khu công nghiệp. Ebby Halliday cũng dự tính nhu cầu nhà ở gần những khu công nghiệp này rất lớn đã cùng các nhân viên say sưa tìm và làm các dự án về nhà cửa, đất đai.
Ebby Halliday môi giới và tư vấn được rất nhiều nhà ở, không chỉ cho các đối tượng giàu có mà trước hết là cho những người dân bình thường nhất. Uy tín của văn phòng nhà đất do một phụ nữ tên Ebby Halliday làm chủ khá lớn tại thành phố Dalas và các khu công nghiệp lân cận. Rất nhiều công ty doanh nghiệp phải cám ơn Ebby Halliday vì đã giúp họ tuyển được người mong muốn. Đồng thời cũng rất nhiều người cảm ơn Ebby Halliday vì bà đã gián tiếp giúp họ có việc làm. Không ít công ty còn chủ động ký hợp đồng thuê văn phòng nhà đất của bà chủ Ebby Halliday tìm thuê mua nhà cho các nhân viên cao cấp của mình.
Ebby Halliday tự cho rằng bí quyết thành công của công ty Realtors - Ebby Halliday chính là triết lí luôn hướng tới và đáp ứng mọi nhu cầu của khách hàng. Ebby Halliday là một nhà tư vấn, một người bán hàng tuyệt vời. Do hiểu biết tâm lý khách hàng rất nhanh và rất đúng nên Ebby Halliday được thán phục vì khả năng thuyết phục khách hàng của bà. Từng nhu cầu mong muốn của khách đều được lưu ý và bà trùm môi giới nhà đất đều có những mặt hàng đáp ứng được.
Chính vì lí do đó mà các văn phòng, môi giới, kinh doanh nhà đất của Ebby Halliday được đánh giá cao. Khi khách hàng đến với các văn phòng nhà đất thì hiệu quả đối với họ là phải tìm thấy căn hộ hay ngôi nhà, mảnh đất mà mình mong muốn. Nhiều công ty doanh nghiệp khi cần mở chi nhánh hay văn phòng đại diện vẫn thường nhờ đến Ebby Halliday và các chuyên gia tư vấn và môi giới của bà. Với các đối tượng khách hàng này thì Ebby Halliday vẫn phải có những tư vấn rất đặc biệt liên quan đến tương lai của doanh nghiệp.
Là chủ một doanh nghiệp tư nhân nên Ebby Halliday cũng rất biết các doanh nghiệp nhỏ khác cần gì, muốn gì và nên như thế nào. Phải cho thuê hay bán được nhà đất, văn phòng là mục tiêu cao nhất của Ebby Halliday. Thế mà đã có không ít lần Ebby Halliday lại khuyên một công ty chưa nên thuê và mở văn phòng khi chưa hiệu quả. Chính phong cách làm việc và thái độ phục vụ đó đã giúp Ebby Halliday có được một thương hiệu rất tin cậy trong các nhà môi giới nhà đất tại bang Texas rộng lớn.
Làm việc không mệt mỏi
Ebby Halliday là người làm việc cần mẫn, không biết mệt mỏi. Mọi quyết định quan trọng đều phải do bà quyết. Nhiều phi vụ nhỏ bà cũng muốn trực tiếp biết cụ thể từ các đội ngũ quản lý cao cấp của công ty.
Cách làm việc này không thay đổi khi bà đã ngoài 80 tuổi. Hàng chục năm qua đi, niềm say mê đàm phán, tư vấn và kinh doanh địa ốc không hề mất đi mà ở bà chỉ có tăng thêm. Ebby Halliday làm việc không nghỉ không phải vì tiền mà đối với bà đó là thói quen, đó là đỏi hỏi nhu cầu được lao động. Trong người Ebby Halliday luôn chảy một dòng máu hăng say công việc và quyết liệt với lợi nhuận.
Những năm gần đây, nhiều khi bà vẫn trực tiếp tư vấn và gọi điện thẳng cho khách hàng khi cho là cần thiết. Sự quyết đoán và chu đáo với khách hàng không chỉ đem lại lợi nhuận cho công ty mà trước hết là cho khách hàng.
Trong lĩnh vực bất động sản thông thường dễ có thông tin trái ngược, dễ có những scandal về các nhà môi giới. Thế nhưng với cá nhân Ebby Halliday và cả công ty của bà thì không vậy. Ebby Halliday là nhà môi giới rất có uy tín trong lĩnh vực mà bà kinh doanh.
Với hơn 50 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực kinh doanh, môi giới địa ốc, Ebby Hallidaylà người hiểu rõ hơn ai hết về ý nghĩa của chữ “tín” và bà quyết tâm gìn giữ bằng được.Ebby Halliday là tấm gương sáng không chỉ cho các doanh nhân mà còn chính cho các nhân viên của mình. Tiếng tăm bà nổi khắp nước Mỹ, nhưng Ebby Halliday lại rất khiêm tốn. Bà luôn cho rằng thành công có được trước hết là do đội ngũ nhân viên chuyên nghiệp của mình.
InfoTV
(Theo Vneconomy)
Tìm nhà tư vấn nhà đất như thế nào?
Tìm nhà tư vấn như thế nào?
Những ngày sau buổi nói chuyện với cán bộ ngân hàng, tôi bắt đầu quá tải về những kiến thức đã học và cần có thời gian để suy ngẫm các bài học của anh. Tôi biết, con đường đầu tư một BĐS ban đầu rất khó khăn nhưng không có nghĩa là không thể làm được. Vài tuần sau tôi gặp lại anh để tiếp tục tìm hiểu thêm.
"Anh khuyên tôi tìm một nhà tư vấn BĐS, tôi phải tìm như thế nào?". Tôi hỏi.
"Thị trường BĐS rất mênh mông. Thị trường BĐS gồm nhà ở, văn phòng, trang trại, công nghiệp, khách sạn, nhà hàng… Trong mỗi loại thị trường BĐS sẽ phân thành thị trường mua bán hay cho thuê. Trong mỗi giai đoạn, sẽ có thị trường tốt thị trường xấu. Như vậy bạn cần có nhà tư vấn định hướng cho bạn biết xu hướng của từng thị trường trong từng giai đoạn khoảng 5 đến 10 năm. Nhà đầu tư chuyên nghiệp thường nắm bắt được xu hướng này để chọn cho mình một phân khúc thị trường có lợi nhất. Tuy nhiên, tìm được một nhà tư vấn định hướng như vậy thường khó lắm, mất nhiều thời gian, nếu tìm được chắc cũng mất nhiều tiền, tôi khuyên bạn nên chọn thị trường BĐS nhà ở vì dù sao đây cũng là loại BĐS ít tiền nhất".
"Như vậy tôi sẽ tìm nhà tư vấn định hướng BĐS nhà ở để tìm hiểu xu hướng". Tôi hỏi nhưng hơi nghi ngờ. "Qua báo chí tôi biết xu hướng hiện nay là giá nhà đất đang đi xuống, có lẽ phải chờ nhiều năm giá mới tăng trở lại".
"Đó là xu hướng chung, còn xu hướng riêng nữa chứ". Anh nói chậm rãi. "Thị trường BĐS nhà ở lại phải phân từng khu vực, ví dụ xu hướng giá nhà đất tại TPHCM có thể đang đi xuống nhưng trong TPHCM có thể có khu vực nào đó đang đi lên. Ngoài ra, trong từng khu vực, khu vực nào nên đầu tư cho thuê, khu vực nào nên đầu tư bán lại. Xu thế lâu lâu lại thay đổi do những sự kiện như chính sách nhà nước, hội nhập quốc tế, một dự án đầu tư lớn đâu đó….".
"Làm thế nào tôi có thể tìm được người như vậy, có chắc họ biết tất cả không?". Tôi ngơ ngác hỏi.
"Chắc chắn là không ai có thể giải đáp mọi thắc mắc của bạn nhưng nắm bắt được các xu hướng là việc quan trọng nhất. Bạn cần phải hy sinh thời gian, tiền bạc để tìm kiếm những người như vậy, trao đổi, liên lạc thường xuyên với họ và dần dần rút ra kết luận của bản thân mình. Khi bắt đúng xu hướng, bạn vẫn thành công mà không cần phải có những chiến thuật khác biệt".
"Những người nắm bắt được xu hướng thường sẽ rất giàu có, họ sẽ không có thời gian, tôi thì không đủ tiền trả phí tư vấn, tại sao họ lại tư vấn cho tôi? Chưa kể đó là bí quyết kinh doanh, tại sao họ lại chia sẻ?". Tôi thắc mắc.
"Không phải ai có kiến thức cũng đều giàu có". Anh mỉm cười giải thích. "Các giáo sư đại học chẳng hạn, đa số họ có kiến thức uyên thâm nhưng không giàu có. Muốn làm giàu, ngoài kiến thức còn cần phải có lá gan sắt đá. Chưa kể các nhà tư vấn làm việc vì đam mê nghề nghiệp, họ có hiểu biết và chia sẻ hiểu biết là nhu cầu của ho. Khi chia sẻ họ sẽ học được nhiều hơn và nâng cao uy tín nghề nghiệp nhiều hơn. Còn bí quyết kinh doanh thì tôi nghĩ họ cũng không giấu diếm làm gì. Miếng bánh thị trường BĐS quá rộng lớn, quá nhiều người tham gia, nếu có thêm một số người tham gia chia sẻ miếng bánh này thì họ cũng không mất mát gì. Tôi biết ở Việt Nam có một số công ty môi giới và tư vấn đầu tư BĐS có thể tư vấn được nhưng dịch vụ này không phát triển lắm vì khách hàng chưa quen trả phí tư vấn. Tuy nhiên, nếu bạn cởi mở trong giao tiếp hoặc bạn là khách hàng đã sử dụng dịch vụ môi giới của công ty này, bạn hoàn toàn có quyền yêu cầu được tư vấn định hướng".
"Sau khi đã được tư vấn định hướng, tôi sẽ chọn được một khu dân cư mà xu thế thị trường là tốt tại thời điểm đó". Tôi hỏi anh để xác nhận mình đã hiểu thật không. "Tôi sẽ tìm một BĐS tốt nhất tại khu vực này, tôi phải làm như thế nào để mua được BĐS tốt nhất?"
"Hiểu được xu thế là bạn đã thành công đến 80% rồi. 20% còn lại là mua sao cho rẻ nhất, nhanh nhất. Thường các nhà môi giới BĐS tại khu vực đó sẽ làm công việc này tốt nhất".
"Tại sao qua môi giới lại tốt nhất?". Tôi ngạc nhiên hỏi. "Người môi giới thường lấy phí là 2% tổng giá trị BĐS, một số tiền khá lớn mà chẳng qua chỉ tạo điều kiện cho tôi gặp người bán. Nếu tôi tìm cách khác liên lạc trực tiếp với người bán tôi sẽ yêu cầu người bán giảm cho tôi 2%, chắc chắn người bán sẽ đồng ý và như vậy tôi sẽ mua rẻ được 2% giá mua qua môi giới".
"Nếu không qua môi giới, bạn sẽ lợi được 2% và bạn nghĩ như vậy là đã tốt rồi sao?" Anh hỏi.
"Tất nhiên tôi muốn giảm nhiều hơn nữa nhưng được đồng nào tốt đồng đó, còn hơn để người môi giới hưởng". Tôi vừa trả lời vừa nhớ đến trường hợp của người quen khi bán nhà phải trả phí môi giới tới 20 triệu, một số tiền quá lớn.
"Làm thế nào bạn tìm được người chủ nhà đang mong muốn bán nhà?". Anh tiếp tục hỏi.
"Tôi đã từng có chút ít kinh nghiệm này trước đây khi đi chung với một người bạn tìm mua nhà." Tôi tự tin giải thích."Tôi xem quảng cáo trên báo, internet, siêu thị địa ốc, có rất nhiều người rao bán nhà trên đó. Chúng tôi tìm ra vài căn nhà phù hợp và đi xem mất khoảng hơn 1 tháng. Sau đó, người bạn của tôi đã tìm được một căn nhà rất ưng ý, bạn tôi và ông chủ nhà thương lượng một vài ngày và đi đến giao dịch. Đến bây giờ bạn tôi rất hài lòng về căn nhà đã mua".
"Theo bạn thì anh ta mua có rẻ không?". Anh hỏi tiếp.
"Ong chủ nhà là người rất đàng hoàng, ông ra giá 100 cây vàng không bớt, ông không sử dụng trung gian vì người mua sẽ phải mua đắt một ít. Tôi nghĩ giá như vậy là tốt vì vừa phù hợp với túi tiền cũng như sở thích của bạn tôi". Tôi trình bày.
"Điều quan trọng là vừa phù hợp túi tiền, vừa phù hợp sở thích đúng không? Nếu qua trung gian bạn sẽ mua được căn nhà phù hợp hơn, bạn sẽ sử dụng trung gian đúng không?".
"Đúng vậy". Tôi gật đầu nhưng vẫn nghi ngờ. Có lẽ vì anh làm nghề môi giới BĐS nên anh cố gắng bảo vệ nghề nghiệp của mình.
"Trong trường hợp mua căn nhà 100 cây vàng kia, bạn chỉ tìm được một căn nhà ưng ý nhất có nghĩa là bạn đã đặt mình vào tình huống độc quyền cho bên bán. Điều này giống như bạn đang sử dụng dịch vụ bưu chính viễn thông, điện lực, hàng không ở Việt Nam. Bạn không có sự lựa chọn và vì không có cạnh tranh, không có so sánh giá nên bạn mua đắt mà cứ tưởng là rẻ. Nếu tôi ở trường hợp của bạn, tôi sẽ tạo sự tranh giành bên phía người bán. Tôi sẽ liên lạc với người môi giới chuyên nghiệp ở khu vực này, mô tả rõ ràng căn nhà phù hợp túi tiền và sở thích, tôi tin là người môi giới sẽ tìm được cho bạn nhiều căn nhà tương tự nhà đã mua. Giả sử bạn tìm được 5 căn nhà phù hợp, bạn hãy hợp tác tốt với nhà môi giới này để tạo thành tình huống 5 người bán, 1 người mua, lúc này bạn trở thành người mua có ưu thế hơn hẳn trong thương lượng và 2% phí môi giới không là gì cả".
"Có nghĩa là khi đi mua thì qua môi giới để mua rẻ, còn khi bán thì tự tôi bán để bán đắt". Tôi bắt đầu hình dung được giá trị gia tăng của nhà môi giới.
"Khi bán cũng qua nhà môi giới để bán được đắt". Anh tiếp tục trước sự ngạc nhiên của tôi. "Trong trường hợp tôi là ông chủ nhà kia, tôi sẽ liên lạc với nhà môi giới ở khu vực đó để hợp tác. Thường thì mỗi nhà môi giới chuyên nghiệp có quan hệ với nhiều nhà môi giới khác. Mỗi nhà môi giới có quan hệ với một vài khách hàng đang tìm mua. Hệ quả là sẽ tạo được rất nhiều người muốn mua căn nhà này. Lúc này ông chủ nhà trở thành nhà cung ứng độc quyền và có rất nhiều ưu thế trong thương lượng, ông có thể bán được 105 cây vàng".
"Anh nói lý thuyết thì quá hay nhưng thực tế không thể như vậy được". Tôi cố gắng hết sức nhưng không thể hiểu được. "Bạn tôi mua được rẻ, ông chủ nhà bán được đắt, nhà môi giới có hoa hồng, tất cả cùng vui vẻ. Trong thực tế không thể có chuyện như vậy được".
"Thế này nhé". Anh giải thích. "Tôi gọi ông chủ nhà ở trên là A, bạn của bạn là B, người mua nhà ông A là C, người bán nhà cho bạn của bạn là D. Vì không có căn nhà nào giống nhau hoàn toàn và sự phù hợp của mỗi người mỗi khác nên tình huống thực tế giả định như sau. A và D cùng dự kiến bán giá ban đầu là 100 cây vàng. Đối với B, căn nhà của A và D là như nhau nên quyết định căn nào rẻ hơn thì mua và sẽ thương lượng giảm giá với A và D. Đối với C, căn nhà của A đẹp hơn hẳn căn nhà của D nên C sẵn sàng trả giá mua nhà của A cao hơn 100 cây để tranh mua với B. Còn D vì không thể thương lượng được với C nên sẽ chấp nhận giảm giá cho B. Kết quả là A bán cho C, D bán cho B tại mức giá thỏa mãn cả A,B,C,D".
"Tôi hiểu rồi. Nhà môi giới tạo nên một cái chợ trăm người bán, vạn người mua, không ai có ưu thế tuyệt đối, khiến cho người bán luôn tìm được người mua phù hợp và ngược lại người mua cũng tìm được BĐS phù hợp với mình." Tôi đã lờ mờ hiểu được khái niệm mua rẻ bán đắt của anh.
"Ngoài ra BĐS là tài sản có giá trị lớn, đặc tính sản phẩm khá phức tạp, nhà môi giới còn hỗ trợ khách hàng nhanh chóng nắm bắt các đặc tính của sản phẩm, tham gia hỗ trợ tích cực vào quá trình đàm phán, ký kết hợp đồng và còn rất nhiều vấn đề đòi hỏi chuyên môn vững vàng. Thiếu nhà môi giới chuyên nghiệp, bạn sẽ mất rất nhiều thời gian mà thời gian là vàng bạc. Nghề môi giới đã tồn tại hàng trăm năm nay và sẽ còn phát triển không chỉ trong ngành BĐS mà còn trong nhiều ngành nghề khác nữa mà sản phẩm có đặc điểm chung là giá trị lớn, đặc tính sản phẩm phức tạp như chứng khoán, máy bay, ô tô, thiết bị công nghiệp, ngôi sao thể thao…"
"Như vậy tôi sẽ phải tìm một nhà tư vấn định hướng chuyên nghiệp và một nhà môi giới chuyên nghiệp và bắt đầu đầu tư?". Tôi hỏi.
"Thường thì nhà tư vấn định hướng sẽ giới thiệu cho bạn những nhà môi giới chuyên nghiệp ở từng khu vực. Theo thời gian bạn sẽ có nhiều mối quan hệ với nhiều nhà môi giới hơn và bạn sẽ hiểu hơn về năng lực của từng người". Anh trả lời.
"Trên thị trường có biết bao nhiêu nhà môi giới". Tôi thắc mắc. "Làm sao tôi có thể phân biệt được ai là chuyên nghiệp ai là không chuyên trong thời gian ngắn nhất?".
"Nhà môi giới BĐS chuyên nghiệp là người có thái độ kinh doanh chuyên nghiệp". Anh giải thích. "Anh ta quan niệm môi giới BĐS là một sự nghiệp lâu dài, bền vững và vì vậy anh ta luôn yêu quý những người đã nuôi dưỡng anh ta như khách hàng, đồng nghiệp, đối tác, công ty của anh ta… Anh ta hành động luôn luôn hướng đến quyền lợi khách hàng, rõ ràng, minh bạch với đồng nghiệp, đối tác, công ty của anh ta. Đây chính là thái độ kinh doanh chuyên nghiệp hay còn được gọi là đạo đức kinh doanh".
"Tôi đâu có cần quan tâm đến nhà môi giới có đạo đức kinh doanh tốt?". Tôi thắc mắc vì chưa hiểu được ý của anh. "Tôi chỉ cần mua rẻ bán đắt, ai giúp tôi mua rẻ bán đắt thì tôi hợp tác kể cả người đó không tốt với khách hàng khác hoặc đồng nghiệp của anh ta".
"Nếu bạn chỉ mua nhà đất một lần trong đời thì điều bạn nói có thể đúng". Anh từ tốn giải thích. "Nếu bạn hướng đến con đường đầu tư chuyên nghiệp thì bạn phải tìm nhà môi giới chuyên nghiệp, người này sẽ nói cho bạn biết mọi khía cạnh của vấn đề để bạn quyết định cho đúng chứ không phải chăm chăm lấy tiền hoa hồng của bạn. Nếu người này không có đạo đức kinh doanh tốt, làm sao anh ta có nhiều đồng nghiệp, đối tác tốt, làm sao anh ta có thể giúp cho bạn có nhiều hàng hoá chất lượng cao, giá rẻ để bạn có thể mua rẻ. Trong trường hợp bạn muốn bán đắt, anh ta cũng không thể huy động được một lực lượng đồng nghiệp bán hàng hùng hậu giúp cho bạn bán nhanh và được giá. Nếu bạn thấy anh ta gian dối với khách hàng khác, bạn cũng nên từ bỏ anh ta ngay vì có thể sẽ có ngày bạn là nạn nhân".
"Ý anh nói nếu tôi muốn trở thành nhà môi giới chuyên nghiệp tôi nhất định phải có thái độ kinh doanh chuyên nghiệp. Không lẽ kiến thức về sản phẩm không quan trọng sao?". Tôi hỏi và bắt đầu cảm thấy nghề môi giới BĐS cũng lý thú không kém.
"Kiến thức về sản phẩm tất nhiên cũng quan trọng nhưng chỉ chiếm khoảng 20% thành công mà thôi. Thái độ kinh doanh chuyên nghiệp chiếm đến 80% thành công". Anh chậm rãi phân tích. "Giả sử có một khách hàng ký gửi bán một căn nhà. Là người có thái độ kinh doanh chuyên nghiệp bạn sẽ nghĩ đến cách thức nào bán được cho khách hàng nhanh nhất. Bạn không hiểu về đặc tính của sản phẩm nhưng bạn biết những đồng nghiệp có thể bán được căn nhà này. Giả sử bạn biết khoảng 10 chuyên gia khu vực đó, bạn thông báo cho 10 chuyên gia này tình trạng căn nhà. Mỗi chuyên gia này giả sử có 5 khách đang tìm mua. Kết quả bạn tạo được 50 khách mua tiềm năng. Cũng trong thời gian này người chủ nhà ký gửi thêm một nhà môi giới khác, anh ta rất giỏi về sản phẩm nhưng vì không có khả năng hợp tác với các nhà môi giới khác, anh ta chỉ có thể tạo ra 5 khách mua tiềm năng. Trong trường hợp này, bạn rõ ràng có ưu thế hơn và xác suất bạn làm thỏa mãn khách hàng cao hơn rất nhiều so với anh chàng môi giới kia. Như vậy thái độ kinh doanh chuyên nghiệp thể hiện ở kỹ năng hợp tác với các nhà môi giới khác thực ra mới quan trọng, quyết định sự thành bại của nghề nghiệp môi giới".
"Lý thuyết của anh nghe có vẻ hợp lý nhưng hình như các nhà môi giới không làm vậy". Tôi nhớ lại một số nhà môi giới mà tôi quen biết. Khi có khách hàng gửi bán, họ thường chứng tỏ năng lực về hiểu biết sản phẩm cũng như khả năng quen biết rất nhiều người mua, họ hứa sẽ quảng cáo trực tiếp đến người cần mua để khỏi phải qua nhiều khâu trung gian, họ nỗ lực rất nhiều để chứng tỏ họ giỏi hơn những người môi giới khác… Suy nghĩ một lúc, tôi chợt phát hiện ra lý thuyết của anh có vấn đề. "Nếu tôi thông báo cho nhiều nhà môi giới khác căn nhà đang rao bán, sẽ có nhà môi giới liên lạc trực tiếp với người bán, giả sử họ tìm được người mua, họ sẽ hưởng trọn hoa hồng và tôi đâu có được gì?".
"Sao lại không được gì?". Anh cười. "Bạn làm được hai việc quan trọng, một là giúp khách hàng bán được nhà nhanh và được giá, hai là hiểu được ai là nhà môi giới chuyên nghiệp để hợp tác, ai là nhà môi giới không chuyên nghiệp để bạn tránh đi. Bạn làm công việc này cả đời chứ đâu phải đánh quả một hai vụ".
Khái niệm nhà môi giới chuyên nghiệp của anh làm tôi ngạc nhiên. Tôi vẫn nhớ có nhà môi giới khoe với tôi rằng anh ta là nhà môi giới chuyên nghiệp vì anh ta có danh sách chủ nhà của khu vực đó, chỉ cần nhà môi giới nào rao bán bất kỳ căn nhà nào tại khu vực đó trên thị trường, anh ta sẽ tiếp xúc với chủ nhà và đề nghị rao bán, anh ta không cần phải phối hợp với bất kỳ ai và hưởng trọn hoa hồng. Sau này, quan sát những nhà môi giới như vậy, tôi thường thấy họ vất vả mưu sinh vì họ thường làm việc độc lập và vất vả, không có khách hàng trung thành, không có nhiều đối tác, chỉ cần một khó khăn nhỏ của thị trường đủ làm họ không thể đứng vững.
Duy Sơn sưu tầm.
Friday, November 26, 2010
Giấy mời chơi Golf miễn phí từ 1-7/12 tại Mỹ Đình 2
Mình có giấy mời chơi Golf miễn phí từ ngày 1-7/12/2010 tại Sân tập Golfnet - Mỹ Đình 2. Số lượng có hạn, chỉ dành cho bạn thân. LH 0904501503.
Thursday, November 25, 2010
Đất thổ cư giá 2 triệu/m2 ô tô vào được
Bạn Sơn có mảnh 1533 m2 đất thổ cư, giá 2 triệu đồng/m2
Môi trường trong lành, hướng đẹp nhìn ra cách đồng lúa.
Cách trung tâm Hn 36 Km, cách ĐL Thăng Long 5 km
Hiện nay Đại lộ Thăng long đã thông xe, chỉ mất 30 phút đi xe đến Big C.
GIấy tờ nếu mua, xã đóng dấu xác nhận vào đơn chuyển nhượng cho người mua,
Sổ đỏ chờ cấp chung với cả xóm (có thể cấp sổ đỏ vào năm 2011).
Yên tâm về Pháp lý và chắc chắn sẽ được cấp sổ đỏ.
Liên hệ: 0904 501 503.
Chúc các anh chị sức khỏe và thịnh vượng.
Hẹn gặp.
Thanks & Best regards.
==================
Ths. Nguyễn Duy Sơn
Wednesday, November 24, 2010
Làm Lại Thâm Tình
Thiền Sư Nhất Hạnh
1. Miệng núi lửa
Có một cô thiếu nữ người Pháp, sinh ra ở một tỉnh cách làng Hồng độ chừng hai trăm cây số. Khi lớn lên, tới 19 tuổi, cô bỏ gia đình, bỏ nước Pháp, đi sang nước Anh để sinh sống. Người thiếu nữ Pháp đó giận mẹ, giận gia đình, giận luôn cả tổ quốc. Cô sang bên Anh sống như vậy luôn hai mươi năm. Hồi còn bé cô có bệnh, đã phải đi bệnh viện và giải phẩu nhiều lần. Bà mẹ cũng đã cố gắng làm đúng bổn phận của bà mẹ. Nhưng theo cô, bà mẹ đã không hết lòng lo cho cô. Có lẽ bà mẹ cũng có nhiều đau khổ và nhiều vấn đề. Thành ra hai mẹ con lục đục và không thương nhau. Cô gái nghĩ là bà mẹ không thương cô hết lòng. Còn bà mẹ thì nghĩ rằng mình làm như vậy là đủ quá rồi, tại vì chính bản thân mình cũng còn nhiều khổ đau và nhiều vấn đề quá. Hai mẹ con có nội kết với nhau và đã gây khổ đau cho nhau. Hai mẹ con đã leo thang trong sự làm khổ nhau, đã tưới tẩm nội kết của nhau. Trong những năm gần đây, cô bỗng thấy nhớ mẹ và muốn trở về để hòa giải với mẹ. Dầu sao những hạt giống của tình thương và của bổn phận làm con vẫn còn trong lòng cô gái đó. Và bà mẹ, tuy có giận con, nhưng cũng đã âm thầm mong con trở về.
Bà cứ tâm tâm nguyện nguyện là con gái trở về thì mình sẽ cố gắng ăn nói thật nhẹ nhàng và thật dịu dàng để hai mẹ con có thể làm hòa với nhau. Rồi bà nghĩ nếu trong tương lai có con gái sống bên mình thì thế nào hai mẹ con cũng có an lạc, có an ninh và có thoải mái hơn. Cô gái cũng vậy, cô cũng muốn trở về với mẹ, muốn dung ngôn ngữ hòa ái để làm hòa với mẹ, để thỏa mãn cái ước ao sâu kín trong lòng cô. Hai mẹ con đều có ý muốn hòa giải. Không ai bắt buộc họ làm điều này. Không phải do Chúa bảo, không phải do Bụt bảo, cũng không phải do Thầy bảo. Chính do cái lương tâm của mình thúc đẩy. Lương tâm ở đây là hạt giống tình thương mẹ con nằm sâu trong tâm thức của cả hai người. Rồi hai mẹ con gặp lại nhau. Khi mới gặp, họ bắt đầu nói những câu khá dễ thương.
Nhưng sau đó hạt giống giận hờn cũ nổi dậy. Hai mẹ con lại bắt đầu cãi nhau. Và hai mẹ con lại giận nhau như cũ. Người con gái lại phải ra đi. Mấy tháng sau, người con gái lại muốn trở về, lần nấy quyết chắc mình sẽ thành công hơn. Cái ý chí muốn trở về với mẹ, muốn hòa giải với mẹ rất mạnh. Nhưng cả hai thất bại. Lần thứ ba rồi lần thứ tư cũng thế. Lần thứ mười cũng thế. Hễ hai người gặp nhau là có sự bùng nổ, dù cả hai mẹ con đều không muốn như vậy. Ý chí muốn hòa giải rất mạnh nơi hai người, nhưng sự hòa giải đã không thực hiện được. Mình thử đặt câu hỏi tại sao?
Bụt thường nói tới ba nghiệp. Ba nghiệp tức là thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp. Thân nghiệp là hành động của thân thể, khẩu nghiệp là hành động của ngôn ngữ, và ý nghiệp là hành động của tư tưởng, của tâm niệm. Mình thử hỏi xem trong ba nghiệp đó, nghiệp nào đã chịu trách nhiệm về sự thất bại của hai mẹ con? Cái ý chí muốn hòa giải, cái thân cũng đã làm được chuyện hòa giải, tức là đã lên xe lửa đi về tới Pháp. Nhưng cái miệng hình như chưa giỏi. Lạ lắm, ban đầu hai mẹ con nói những câu rất cảm động với nhau:
"Lâu quá không được gặp mẹ", " Lâu quá con mới trở về. Mẹ mừng lắm."
Những câu rất hay, những câu có thể rơi nước mắt người ngoài và chính đương sự. Như vậy tức là thiện nghiệp chứ gì. Nhưng nói chuyện một hồi thì những hạt giống xa xưa của khổ đau, của giận hờn ở trong tâm thức dần dần nổI dậy. Và miệng của cô thiếu nữ cũng như miệng của bà mẹ đã trở thành hai cái miệng của núi lửa. Hỏa Diệm sơn là gì? Hỏa Diệm sơn là một trái núi phun lửa. Mà lửa ở đâu? Lửa nằm trong lòng đất. Những lúc bình thường thì miệng núi lửa rất là mát, có sương và mây bao phủ. Nhưng khi núi sắp phun lửa thì có những chấn động ở bên trong. Khi lửa được phun ra thì tất cả những cây cối trên sườn núi bị đốt cháy. Nham thạch chảy xuống và tiêu diệt tất cả những làng mạc ở dưới chân núi.
Như vậy có phải là lỗi của miệng núi hay không? Phải. Miệng núi có trách nhiệm thật, nhưng nếu trong lòng đất không có những khối lửa vĩ đại thì làm sao cái miệng ấy có thể phun ra biết bao nhiêu lửa đốt cháy tất cả cây cối trên sườn núi và nhà cửa dưới chân núi? Cho nên chúng ta không thể nói rằng khẩu nghiệp ở đây là căn bản vì khẩu nghiệp. Ta nói ra những điều làm cho mất tình , mất nghĩa, ta nói ra những điều gây ra những khổ đau và khối nội kết trong lòng người kia và chính trong lòng mình. Nhưng khẩu nghiệp có liên hệ tới ý nghiệp. Mà ý nghiệp đây không phải chỉ là tâm ý phần trên mà là tâm ý phần dưới, tức là tàng thức, hoặc a-lại-gia.
Trong thiền viện, người tu học phải rất ý thức về cái tai hại khi nói năng không có chánh niệm. Nếu ta nói năng không có chánh niệm, nếu ta không nắm vững khẩu nghiệp thì ta gây sự đổ vở, không phải ở xung quanh ta mà thôi mà còn chính ở trong lòng ta. Cho nên ta mới có câu chân ngôn để giúp cho thanh tịnh khẩu nghiệp, gọi là tịnh khẩu nghiệp chân ngôn. Tu rị, tu rị, ma ha tu rị, tu tu rị, tát bà ha. Quý vị nào thực tập câu chân ngôn đó nhiều thì hãy báo cáo coi thử nó có thể làm thanh tịnh khẩu nghiệp mình hay không? Tôi nghĩ khẩu nghiệp của mình không thể nào trở thành thanh tịnh được nếu thân nghiệp và ý nghiệp của mình không thanh tịnh. Vì vậy cho nên lại có một câu chân ngôn, nhắc tới làm thanh tịnh không những chỉ là khẩu nghiệp, mà cả thân nghiệp và ý nghiệp nữa. ٮ ta phạ bà phạ truật đà ta phạ đạt ma ta phạ bà phạ truật độ hám.
Riêng tôi, tôi chỉ thực tập làm thanh tịnh tam nghiệp bằng các phương pháp quán niệm hơi thở, thiền hành thiền tọa, những phương pháp mà quý vị đã học được ở Làng Hồng. Tại Việt Nam, chúng ta có một pháp môn rất hay để thực tập thanh tịnh khẩu nghiệp và đồng thời cũng có thể làm thanh tịnh ý nghiệp. Đó là phương pháp Tịnh Khẩu. Tịnh Khẩu tức là không nói nữa. I vow not to speak any more. Không nói thì có an ninh hơn nhiều. Ở trên núi Madona gần tu viện Kim Sơn, có một trung tâm tu học mà ngườI chủ trương là một thầy Ấn Độ. Vị thầy này thực tập tịnh khẩu suốt đời. Hiện bây giờ ông vẫn còn ở đó. Nếu quý vị lên thăm trung tâm thì tuy không nói chuyện với ông nhưng quý vị có thể gặp, có thể thấy mặt, và có thể được ông tiếp trà. Thỉnh thoảng,muốn nói cái gì thì ông viết ra một câu rồi ông đưa cho mình đọc. Ông không bao giờ mở miệng nói. Đó là một người lập nguyện tịnh khẩu suốt đời.
Nhưng chúng ta gặp rất nhiều thầy, nhiều sư cô và nhiều người Phật tử phát nguyện tịnh khẩu trong vòng ba tháng, hay sáu tháng, hay mười lăm ngày. Phương pháp đó là một phương pháp rất hay. Nếu muốn thử thì xin quý vị hãy thử. Mình thử thực tập độ chừng một tiếng đồng hồ là đã thấy có kết quả rồi. Nếu quý vị thử được bảy ngày thì kết quả ấy có thể trông thấy rất rõ ràng. Thực tập cho sâu sắc thì quý vị có thể đạt được kết quả rất mau chóng. Pháp môn tịnh khẩu chuyển hóa không những khẩu nghiệp, mà còn chuyển hóa cả thân nghiệp và ý nghiệp nữa. Sống trong một đoàn thể như trong một gia đình hay trong một tăng thân tu học thì trước khi khởi sự thực tập tịnh khẩu, quý vị phải báo cho người ta biết. Nếu không người ta có thể tưởng quý vị đang giận người ta, người ta cho rằng chính mình khinh người ta. Mình báo cho những người ở trong nhà mình biết và yêu cầu những người trong nhà yểm trợ mình trong thời gian mình tịnh khẩu. Những lúc cần thiết, ta có thể dùng ngôn ngữ của hai bàn tay để truyền thông. Nếu cần ta cũng có thể ta dùng chữ viết. Dùng hai bàn tay và chữ viết thì có an ninh nhiều hơn, vì trong khi viết, ta có thì giờ để quán chiếu những cái ta đang viết xuống. Còn trong khi nói ta có thể có nhiều rủi ro hơn.
Người tu chánh niệm vững chãi có thể có ý thức và quán chiếu về những điếu mình đang nói. Những người mà chánh niệm chưa vững chãi dễ bị cái nói của mình kéo mình theo. Ta nói những điều mà chính ta không muốn nói. Lúc ban đầu ta quyết tâm không nói những điều đó. Lúc ta bắt đầu nói, ta cũng quyết tâm không nói những điều kia. Nhưng không biết vì ma xui quỷ khiến như thế nào mà càng nói ta càng đánh mất chủ quyền, và chính ta bị những lực lượng rất ma quái kéo đi. Những lực lượng ma quái đó là những lực lượng nào? Đó là những khối đau ở trong tiềm thức của mình. Nó là những nội kết có sẵn. Những cái đó mạnh hơn mình. Cela est plus fort que moi.
Nếu muốn thực tập tịnh khẩu ta phải biết rằng thực tập tịnh khẩu có lợi cho mình. Tịnh khẩu là làm thanh tịnh khẩu nghiệp. Nó có ích lợi cho mình và có ích lợi cho những người xung quanh mình. Nó tránh sự gây đỗ vỡ. Trong thời gian tập tịnh khẩu đó, ta nhắm tới sự chuyển hóa. Không phải ta thực tập tịnh khẩu trong ba tháng để chỉ có an ninh trong ba tháng. Không, ta muốn có an ninh nhiều hơn trong ba tháng. Vì vậy cho nên trong ba tháng tịnh khẩu, ta phải thực tập chuyển hóa để sau khi ta chấm dứt tịnh khẩu thì an ninh đó có thể kéo dài.
Muốn như vậy, ta phải có phương pháp. Trước hết ta thấy được nhu cầu muốn tịnh khẩu của mình. Ta biết rằng trong một tăng thân tu học, trong một gia đình tin Phật, sự phát nguyện tịnh khẩu ba ngày, năm ngày, mười ngày, mười lăm ngày được coi như là một phương pháp tu học đứng đắn rất đáng được khuyến khích. Cho nên ta không ngần ngại nói với những người trong gia đình của ta hay trong tăng thân của ta là ta muốn xin phép được tịnh khẩu trong vòng bao nhiêu ngày đó. Trong những ngày ấy, nếu có người gọi điện thoại tới cho mình thì một người trong gia đình hoặc trong tăng thân nói: "em nó đang tịnh khẩu, có muốn nhắn gì thì nhắn đi, tôi sẽ viết lại trên một mảnh giấy và sẽ đưa lại cho em." Vì vậy ta cần sự yểm trợ của những người trong gia đình hay trong tăng thân của ta khi thực tập tịnh khẩu. ʮ cơm có canh, tu hành có bạn. Trong những ngày đầu của thời gian tịnh khẩu ta có thể sẽ thấy hơi khó chịu. Hơi khó chịu là vì ta ngứa miệng. Ta nghe và thấy những điều khiến ta muốn nói. Khó chịu vì ta cưỡng lại cái tập khí ưa nói. Nhưng tịnh khẩu càng lâu thì ta càng có hạnh phúc. Miệng mình tuy không nói nhưng có thể cười. Và cuời thì hay hơn nói nhiều lắm.
2. Im lặng để có dịp nhận diện
Ta phải biết ngay từ lúc ban đầu rằng tịnh khẩu là một phương pháp thực tập rất sâu sắc chứ không phải là chuyện cấm nói. Tịnh khẩu không có nghĩa là không nói mà thôi. Nó có nghĩa là quán chiếu bằng chánh niệm của mình những điều gì mình định nói, nhưng vì tịnh khẩu mà mình không nói. Mỗi khi ngứa miệng và muốn nói một cái gì đó, ta nên lập tức lấy cuốn sổ tay ra và chép xuống rằng "hồi nãy mình đã tính trả lời như thế này: ... "Rồi mình viết đúng nguyên văn những tiếng những lời mà mình muốn nói xuống giấy. Những lời đó trong đời sống hàng ngày có thể gây đổ vỡ, có thể gây nội kết. Vài giờ hay vài ngày sau ngồi đọc lại những giòng đó, ta quán chiếu và đặt vấn đề, đặt câu hỏi. Nếu là người nghe thì ta sẽ đáp ứng lại với những lời đó bằng thái độ nào, bằng lời nói nào. Người đã có thể nghe câu phát biểu này của mình thuộc về hạng người nào? Người đó thường hay có những mặc cảm và những nội kết nào? Sau khi quán chiếu, ta có thể tự nói: "Hú hồn! May quá! Mình đã không phát ngôn thiếu chánh niệm như vậy, nhờ mình tịnh khẩu." Lần thứ hai, khi nghe người ta nói một câu gì đó hay khi thấy người ta làm một cái gì chướng tai gai mắt, tập khí của mình lại thức mình. Nó nói "phải nói" hoặc "ít nhất phải làm cái gì chứ!"
Nhờ đang tịnh khẩu ta mới có dịp dừng lại và nhận diện tập khí. Ta hãy lắng nghe cái tâm của ta, ta hãy lắng nghe nội kết của ta, ta hãy lắng nghe cái tập quán của ta để xem cái tâm đó, cái nội kết đó, cái tập quán đó muốn nói cái gì. Rồi ta mới lấy cuốn sổ tay của mình ra và chép những lời mà mìng đã định nói xuống để quán chiếu. Ta không bỏ qua bất cứ một lời nói nào ta nói trong tâm. Ta phải đọc lại, phải quán chiếu lại, phải thấy được gốc rễ của những lời nói đó của ta và những hậu quả có thể có của những lời nói đó. Đó là sự thực tập quán chiếu.
Quán chiếu có nghĩa là nhìn để thấy được gốc rễ và hậu quả. Một cái cây luôn luôn có gốc rễ và hoa trái của nó. Gốc rễ giúp cây thành hình và hoa trái là cái mà cây cống hiến. Một lời nói cũng vậy. Nếu ta nói một lời nào thì lời nói đó có gốc rễ của nó. Ta tìm hiểu tại sao ta lại muốn nói như vậy, tại sao ta đang nói như vậy và tại sao ta đã nói như vậy. Niềm đau đã sẵn có ở trong ta cần được nhận diện. Ta phải gọi tên, phải chỉ ra cho rõ những khối nội kết đó, những gốc rễ, những khối nội kết làm căn bản đưa tới lời nói mà tôi đã suýt nói đó." Và sau khi thấy được gốc rễ rồi, ta phải quán chiếu để thấy được hậu quả của lời nói đó. Nếu lời nói này mà được nói ra thì sẽ đem tới những hậu quả nào? Người nghe sẽ phản ứng như thế nào? Và sau khi họ phản ứng rồi thì cái tình trạng tâm hồn mình sẽ ra sao? Sự đỗ vỡ do một lời nói gây ra không phải chỉ là ở bên ngoài, lời nói kia còn gây đỗ vỡ ngay chính trong lòng mình. Nó tàn phá hết hai bên. Nó làm ung thối môi trường sinh hoạt. Mình tưởng nói ra cho khỏe, ai ngờ nói ra lại càng mệt, càng khổ, càng chuốc lấy khổ đau vào thân, trong tâm của mình. Mình làm khổ mình. Và cứ như vậy mình quán sát trong thời gian bảy ngày hay trong thời gian mười bốn ngày.
Ta phải thực tập tịnh khẩu cho thật sâu sắc, tại vì tịnh khẩu ở đây nghĩa là tịnh tâm, tịnh ý và chuyển hóa. Trong khi quán chiếu, ta phải thấy rằng người bên kia, người nghe, có thể cũng không phải là một người bình thường. Người nghe cũng có những nội kết, những thành kiến, những gốc rễ đau khổ của họ. Và họ nghe qua những nội kết đó, họ không nghe với một cái tâm vô tư. Mình nói một câu nói thương yêu, không hờn giận, mà người ta còn có thể hiểu lầm được và người ta còn giận mình được; huống hồ là mình nói một câu phát xuất từ sự buồn bực, tức tối và giận hờn của mình.
Nhiều khi ta nói một câu nói có tính cách xây dựng mà người kia lại nhận thức như là một câu nói thách đố hay chê bai. Cái đó do vọng tưởng, do tri giác sai lầm của người ấy. Ta phải cẩn thận. Nếu lời nói của mình có gốc rễ từ sự giận hờn, tức tối, khổ đau và bực bội của mình thì sức tàn phá của nó đối với người kia sẽ lớn lao biết mấy? Nó tàn phá người kia và sẽ trở lại tàn phá chính thân tâm của mình. Và trong cái thời gian bảy ngày hoặc hai tuần ấy, nếu thực tập cho thật vững chãi, ta có thể có chuyển hóa rất lớn. Còn những người thực tập tịnh khẩu mà không làm gì hết ngoài cái chuyện không nói, những người đó không đi xa hơn được. Những người đó chỉ có an ninh trong vòng bảy ngày thôi, rồi sau đó lại mất an ninh.
Nếu chúng ta thuộc truyền thống đạo Bụt, nếu chúng ta muốn thực tập chuyển hóa tam nghiệp thì thỉnh thoảng trong gia đình hay trong tăng thân, ta cũng nên xin cho ta một thời gian tịnh khẩu. Trong thời gian thực tập, từng hơi thở, từng bước chân, khi đi, khi đứng, khi nằm, khi ngồi, chúng ta phải ở trong chánh niệm thì mới có cơ hội và năng lượng để có thể thấy được tâm ý của chúng ta. Ý nguyện muốn thương, muốn làm hạnh phúc cho ngườI kia, ý nguyện muốn hòa giải, muốn tạo sự an lạc và hạnh phúc, tuy có mặt trong lòng ta, nhưng điều đó không có nghĩa là ta đang đứng về phe của lẽ phải. Bên kia, người kia có thể cũng đang đứng về phe của lẽ phải. Bên kia, người kia có thể cũng đang có ý nguyện muốn yêu thương mình, muốn làm hạnh phúc và hòa giải với mình, và cũng có thể nghĩ rằng người ấy đứng về phe chính, còn chính mình mới đứng về phe tà, tức là phe không muốn thương yêu, không muốn hòa giải. Do đó chúng ta nên biết rằng ý nguyện muốn thương yêu, muốn hòa giải không đủ. Nó có thể rất yếu khi phải đọ sức với cái lực lượng của những nội kết, những khổ đau trong ta. Những nội kết và những khổ đau đó, chính chúng ta đã làm cho chúng lớn lên và chính trong cái quá trình giao tiếp với nhau, hai bên đã làm cho những nội kết của nhau lớn lên. Đã có sự leo thang trong thời gian.
Cô gái kia và bà mẹ đã thực tập như vậy trong khoảng mười năm trước khi cô gái lên mười chín tuổi. Vì vậy tới mười chín tuổi là cô chịu không nổi nữa. Cô đã bỏ nhà, bỏ nước ra đi. Trong cô có chín năm nội kết. Trong bà mẹ cũng có chín năm nội kết. Vì vậy, cả cô cả bà, tuy đều có ý hướng hòa giải, nhưng mỗi khi hai người gặp lại nhau là chiến tranh bùng nổ. Trong thời gian thực tập tịnh khẩu, thỉnh thoảng ta cần phải nhờ cậy những người trong gia đình mình hay trong tăng thân. Thỉnh thoảng những người trong gia đình hay trong tăng thân mình muốn hỏi mình một chuyện và mình phải trả lời. Trong trường hợp đó, ta có thể cầm một cây bút và một mảnh giấy để trả lời người đó. Trong khi viết, chúng ta có thể bình tĩnh hơn và chúng ta hãy tập viết một mình. Chúng ta hãy để cho người khác đang thực tập tịnh khẩu có thì giờ viết câu đó ra một cách bình tĩnh, vì người đó cần có đủ thì giờ quán chiếu những điều mình viết. Viết xong ta đọc lại xem những điều này có đúng là đã được viết ra trong sự bình tĩnh và trong chánh niệm hay không. Nếu không thì ta xé miếng giấy và viết lại trên một miếng giấy khác, cho đến khi nào thấy rằng những điều mình viết đó có thể đem lại an ninh thì mới đưa cho người kia. Vì vậy không những người thực tập tịnh khẩu thực tập mà cả những người trong tăng thân, trong gia đình cũng đều thực tập. Họ phải có thì giờ để giúp cho người kia thực tập một cách sâu sắc.
3. Lấy lại chủ quyền
Khi người thiếu phụ tới làng Hồng tu học, cô đã bỏ vào trong chuông một câu hỏi. Cô kể lại cái liên hệ giữa hai mẹ con và cô xin một lời giải đáp. Tôi đã nói rằng ý chí hòa giải rất tốt, nhưng không đủ Condition necessaire nhưng mà chưa suffisante. Tại vì lực lượng của những tập quán, của những nội kết trong hai người đều mạnh quá. Vì vậy có thể tạm thời chưa nên tới với nhau, hẹn nhau trong vòng sáu tháng hay một năm. Và trong thời gian đó hai người phải thực tập chuyển hóa những khối nội kết ở trong mỗi người, cái khối lửa trong lòng đất.
Phương pháp mà tôi đề nghị cho cô gái đó như thế này. Mình chưa phải là một con người tự do, mình đừng có ảo tưởng mình là con người tự do. Mình có ý chí muốn hòa giải và nghĩ rằng nếu muốn là mình làm được. Nhưng sự thật mình không đủ tự do để làm chuyện đó. Khi người kia bắt đầu nói và chạm vào mình thì tự nhiên những khối nội kết cũ trong ta bắt đầu nẩy mầm và phát hiện. Rồi khi ta mở miệng ra mà không có khả năng quán chiếu từng lời nói thì lời nói của ta sẽ thu hút tất cả những chất độc của những nội kết cũ đó và phun các chất độc kia ra ngoài như là miệng núi đá phun lửa. Cho nên ta phải biết ta chưa phải là con người tự do.
Ta nô lệ cho ai? Không phải nô lệ cho người kia đâu. Chính ta là nô lệ của những khối đau và những thói quen ở trong ta, thói quen đối đáp chua chát, thói quen ăn miếng trả miếng mà ta đã thực tập trong vòng chín năm. Đó là thời gian leo thang làm khổ nhau. Thời gian leo thang làm khổ nhau có thể kéo dài chín năm, có thể tám năm, có thể bảy năm, có thể năm năm, có thể sáu tháng. Đó là thời gian không may mắn của cả hai người. Có thể là có một con người thứ ba, nhưng mà hai người, vì không nhận diện được cái sự rủi ro đó, đã để cho bản thân mình bị kéo vào trong cuộc tranh chấp. Và chín tháng đó hoặc sáu tháng đó đã tàn phá hai người. Hai người mang những khối nội kết và chính bây giờ mỗi người đang làm nô lệ cho khối nội kết của chính mình, nô lệ cho tập quán và thói quen của mình.
Người thực tập phải can đảm nói lên sự thật: "tôi chưa phải là một con người tự do, tôi bỴ cái giận của tôi, những nội kết của tôi và thói quen của tôi khống chế". Ban đầu thì tôi có vẻ tự chủ được trong khi nói, tôi có thể nói được vài lời thương yêu, nhưng sau đó thì các nội kết dẫn đường, tôi không còn dẫn đường nữa, tôi chỉ đi theo chúng riu ríu như một tên tù nhân bị hai người lính áp giải. Sự thật là như vậy. Người thực tập chân chính phải chấp nhận là mình đang còn yếu, đang bị nội kết của mình lôi đi như em bé chăn trâu không có đủ sức điều phục con trâu của mình. Trâu ăn lúa mà mình không biết làm gì cả, mình chỉ biết kêu gào. "Để trâu ăn lúa kêu cha bời bời". Nhưng "cha còn cắt cỏ trên trời, mẹ còn cởi ngựa đi chơi non Bồng". Kêu gọi mấy cũng vậy thôi. Mình không biết chăm sóc con trâu của chính mình. Vậy thì người thực tập phải công nhận một điều, tuy hơi xấu hổ nhưng mà thiệt, là mình không làm chủ được tình trạng. Vì vậy mình mới cần thực tập tịnh khẩu.
Thực tập tịnh khẩu tức là đặt mình vào trong một khung cảnh an ninh, một loại vòng đại an ninh. Trong thời gian có an ninh đó, ta thực tập để chuyển hóa. Sau khi chuyển hóa rồi ta bắt đầu có an ninh thật . Ta thâu hồi lại chủ quyền của chính ta. Ta trở thành con người tự do. Không ai tước đoạt sự tự do của ta cả. Chỉ có các khối đau, chỉ có nội kết, chỉ có tập quán của mình áp chế mình và làm mất tự do của mình mà thôi.
Tôi đã đề nghị hai mẹ con thực tập và nhất là người con, tại vì người con là người đã có duyên tới với Phật Pháp, đã tiếp xúc được với thầy, với bạn, đã bắt đầu hỏi thầy được một câu hỏi thông minh về sự thực tập, đã biết thiền hành, đã tập hơi thở chánh niệm, đã tập thiền tọa. Tôi đã nói với cô rằng hãy thực tập thiền hành, hãy tiếp xúc với những gì tươi mát có tính cách trị liệu, những gì đẹp đẽ ở trong đời sống hàng ngày để làm cho con người mình an lành thêm.
Đứng về vấn đề xúc thực và đoàn thực, ta phải tổ chức cuộc sống hàng ngày của ta. Nếu chúng ta có tài tổ chức thì chúng ta lại có thêm một yếu tố để thành công. Có nhiều người tổ chức Phật Đản rất hay nhưng không bao giờ tổ chức được sự tu học cho chính bản thân mình cả. Có những người tổ chức cho người khác tu học khá hay, nhưng không bao giờ chịu tu học cả. Những người đó hãy đem tài tổ chức đó để tổ chức lại đời sống hàng ngày của mình. Làm sao để buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều ta được tiếp xúc với những gì tươi mát, lành mạnh, có tính cách trị liệu để con người ta được nuôi dưỡng. Khi con người ta trở nên tươi mát và dễ chịu hơn thì những nội kết kia sẽ dịu xuống. Đó là chánh niệm về tiếp xúc; chỉ có chánh niệm mới làm được điều đó. Các bạn có tài năng tổ chức hãy sử dụng tài năng tổ chức của mình để tổ chức và sắp xếp lại đời sống hàng ngày của chính mình. Có thể vì đời sống hàng ngày hiện thời của ta vô tổ chức, cho nên ta cứ tiếp xúc mãi với những cái làm ta bực mình suốt ngày. Và nếu cứ bị tiếp xúc với những cái làm ta bực mình suốt ngày thì ta sẽ điên loạn, những khối nội kết càng ngày càng lớn, chúng sẽ đè bẹp ta một cách hoàn toàn. Ta không còn gì nữa, ta "không còn kí lô" nào nữa. Hãy tổ chức lại đời sống hàng ngày để ta đừng bị tiếp xúc quá nhiều với những yếu tố độc hại làm cho ta bực bội, sầu khổ, hận thù, tưới tẩm những hạt giống khổ đau đã quá lớn ở trong ta.
Ví dụ như hai cha con nhà đó. Cha có nội kết với con, con có nội kết với cha. Hai cha con gặp nhau mỗi ngày và những câu nói của cha làm nội kết của con lớn thêm, những câu nói của con làm nội kết của cha lớn thêm. Vậy nếu đứa con có tài tổ chức, nó sẽ làm như thế này. Trong những lúc vui vẻ, nó cố gắng viết cho cha một lá thơ. Nó viết "thưa Ba, chủ nhật tuần trước Ba có nghe Thầy nói về chuyện tịnh khẩu. Con cũng muốn tịnh khẩu bảy ngày. Nếu Ba cùng làm với con thì vui quá đi". Nếu hai cha con cùng làm thì rất hay. Anh ta có tài tổ chức và anh ta nghĩ rằng nếu anh ta tịnh khẩu trong khi cha mìng cũng tịnh khẩu thì hai cha con sẽ đạt tới một thành quả nào đó rồi cả hai sẽ được chuyển hóa. Hai cha con có một thời gian an ninh là bảy ngày. Hoặc là hai chị em. Hai chị em mỗi ngày gặp nhau. Mình đề nghị với em gái mình: "Em muốn không? Em muốn tịnh khẩu với chị hai tuần không? " có thể hai người đồng tịnh khẩu một lần. Cả hai đều phải thực tập. Mỗi người có một cuốn sổ để ghi những câu mà thường ngày mình hay nói nhưng nhờ tịnh khẩu nên đã dằn kịp, không nói. Rồi từ những yếu tố tiêu cực, họ sẽ tìm ra những gốc rễ nào đã khiến họ hay nói với nhau những lời nặng nề chua cay và họ quyết định chuyển hóa như thế nào.
4. Thấy được cội nguồn
Tôi đề nghị với người thiếu phụ khoan trở về gặp mẹ. Tôi đề nghị với người đó tổ chức một tăng thân tu học, hoặc là gia nhập một tăng thân tươi mát để tu học. Mục đích là để cho người đó được sống trong khung cảnh chánh niệm, đi, đứng, nằm, ngồi trong chánh niệm để làm cho tinh lực chánh niệm lớn lên trong bản thân. Rồi tôi đề nghị người đó ghi lại những câu mà mình đã nói với mẹ và mẹ đã nói với mình trong buổi gặp mặt vừa rồi để quán chiếu: mẹ đã nói điều gì và mình đã nói những điều gì. Những điều gì mẹ nói đã làm cho mình đau khổ điên cuồng cho đến nỗi mình đã trả lời bằng những câu nói rất phũ phàng. Rồi mình quán chiếu. Phương pháp này gọi là trạch pháp.
Ví dụ mình quán chiếu vào một câu nói của mẹ. Câu nói đó có vẻ hết tình hết nghĩa quá đi. Nhưng mà mình phải đặt câu hỏi tại sao mẹ đã nói như vậy, động lực nào đã khiến cho bà nói như vậy? Những nguyên do nào, những gốc rễ nào đã đưa tới một câu nói như thế? Và mình ngồi quán chiếu, đi thiền hành mà quán chiếu. Một vài ngày sau, tự nhiên mình thấy, mình thấy được tại sao mẹ đã nói như vậy. Và mình cũng sẽ nói như vậy và bất cứ ai nếu đã đi qua những khổ đau như khổ đau của mẹ, những kinh nghiệm như kinh nghiệm của mẹ chắc cũng sẽ nói như vậy. Và khi thấy được điều đó tự nhiên ta hiểu được và cái hiểu đó đưa tới sự tha thứ.
Cái hiểu đó ở trong đạo Bụt gọi là Prajna hay là Bát Nhã. Có thể người kia đã không muốn nói, nhưng mà người đó đã nói. Một lực lượng ma quái gì ở trong họ bắt họ nói. Và mình phải thấy cho được cái lực lượng ma quái đó. Mà lực lượng ma quái đó là những nội kết, những khổ đau đã được gây ra trong quá khứ và mình đã chịu trách nhiệm một phần nào về cái quá khứ đó. Một khi đã thấy được như vậy rồi thì mình hiểu. Khi hiểu được rồi thì mình có thể tha thứ và cái giận của mình sẽ tan. Sau đó mình quán chiếu câu nói mà mình đã nói với mẹ. Câu nói nào đã làm cho mẹ nổi điên? Mình tự hỏi tại sao mình đã nói như vậy? Lúc ban đầu, mình đã đi tới với một tâm niệm thương yêu, hòa giải, mình đâu có muốn nói những câu nói như thế; nhưng mà tại sao mìng đã nói những câu nói đó? Quán chiếu một ngày hai ngày, ba ngày, đi thiền hành, sống trong tăng thân mình sẽ tìm hiểu, mình sẽ thấy được. Mình thấy tuy mình nói như vậy nhưng không phải chính mình nói mà là khối nội kết kia đã nói. Mà những khối nội kết ấy được gây ra như thế nào, với ai và bởi ai? Mình không lên án nhưng mình thấy rõ ràng, sở dĩ mình đã nói như vậy vì có những khối đau như vậy. Lúc đó, ta thấy những khối đau kia được tượng hình do những nguyên do nào và tự nhiên ta tha thứ cho chính ta, ta không có mặc cảm tội lỗi nữa. Ta nói rằng nếu mẹ ta đã sống qua những khổ đau của ta như vậy thì bà chắc cũng sẽ nói như vậy. Bất cứ ai sống qua những khổ đau và tức bực như mình thì chắc cũng sẽ nói như vậy. Thành ra mình tha thứ cho mình.
Hiểu được như vậy ta biết rằng từ nay trở đi ta sẽ không bao giờ để cho cái tâm của ta và để cho cái thân của ta bị trưng bày ra để cho những hạt giống nội kết kia được gieo trồng vào nữa. Trong quá khứ ta đã không giữ thân, giữ tâm của ta. Một miếng đất mà để phô bày ra như thế thì bất cứ hạt giống nào cũng rơi vào được, nhất là những hạt giống độc hại. Ta phải giữ thân ta, ta phải giữ tâm ta. Trong quá khứ ta đã không tu học, ta đã không biết giữ thân, giữ tâm để cho tâm ta xúc chạm vào những độc tố. Và bây giờ đây, ở trong một đại chúng tu học, ta phải biết giữ gìn để cho điều đó đừng tiếp diễn và ta để ta có cơ duyên chuyển hóa.
Khi mình bắt đầu hiểu được mình và hiểu được mẹ mình thì cái hiểu đó có thể biểu hiệu bằng ngôn ngữ. Mình ngồi xuống viết thơ. Mẹ ơi, sáng hôm nay sau khi đi thiền hành, con thấy rất nhiều điều ngộ nghĩnh. Con xin trình bày để mẹ thấy... Và người đó viết tất cả những gì mình đã thấy trong tâm của mình. Trong thời gian một giờ đồng hồ hay hai giờ đồng hồ viết lá thơ đó, người thiếu phụ tưới tẩm lại hạt giống hiểu biết và tha thứ của mình. Nghĩa là cô ta tiếp tục thực tập trong vòng một giờ hay hai giờ đồng hồ nữa cho vững chãi cái thấy vừa qua của cô ta. Viết xong lá thơ, người thiếu phụ thấy nhẹ hẳn người. Người thiếu phụ đó biết chắc rằng nếu mẹ đọc lá thơ này thì mẹ cũng sẽ khỏe. Người đó bỏ lá thơ vào trong phong bì và gởi về miền nam nước Pháp cho mẹ. Bà mẹ mở lá thơ ra đọc. Những lời, những ý và cái thấy của con gái mình giống như là một ngọn đuốc soi sáng những ngõ ngách trong tâm hồn mình. Mình thấy rằng tháng trước quả thật mình đã có nói những câu nói đó và những câu nói kia thật ra đã tuột khỏi miệng mình chứ mình không bao giờ muốn nói. Cái gì đã làm cho mình nói câu nói đó để làm cho nó nổi điên? Con gái mình đã quán chiếu, đã thấy và đã nói để nhờ mình xét lại coi thử có đúng hay không. Nó đã nói đúng. Nhưng nó chưa thấy được một vài điều ở trong tâm mình. Tuy nhiên trong mấy mươi phút đọc lá thơ này, bao nhiêu cái nút thắt ở trong lòng bà được mở ra. Những nội kết được tiêu tán là nhờ đọc lá thơ. Lá thơ đó là ánh sáng tuệ giác của đứa con gái chiếu vào trong nội tâm của mình. Lá thơ đó đã giải phóng cho đứa con nhưng cũng bắt đầu làm công việc giải phóng cho bà mẹ.
Tháng sau người con gái gởi thêm một lá thơ thứ hai. Cô ấy tiếp tục thực tập như vậy và sáu tháng sau, sau khi viết được sáu lá thơ, cô gái thấy trong người khỏe hẳn. Cô có cảm tưởng là có thể về gặp mẹ mà không còn sợ nguy hiểm. Lúc đó, sự gặp gỡ có thể không tạo ra chiến tranh nữa vì cô gái đã được thực tập trong sáu tháng, đã biết thở, biết đi, biết mĩm cười, đã nhìn, đã hiểu và vì vậy nên cô có nhiều tự do. Cô không còn bị nô lệ cho cái khối đau trong lòng mình nữa và vì vậy công tác hóa giải của cô kỳ này có thể đem tới kết quả. Người thông minh tự vạch cho mình một con đường thực tập. Người thông minh biết rằng trong khi ta đau khổ, người kia cũng đau khổ. Chắc chắn là cả hai người đều phải thực tập. Có thể chúng ta nên thực tập chung và thực tập cùng một pháp môn. Có thể chúng ta nên cùng thực tập tại một nơi hay chúng ta nên xa nhau trong một thời gian để thực tập. Nếu thực tập ở một nơi, có thể là chúng ta cùng thực tập tịnh khẩu đồng thời với nhau, mà trong trường hợp đó thì không cần phải xa nhau.
Chúng ta không hối hả, không gấp gáp về chuyện hòa giải, tại vì nếu không có yếu tố và điều kiện của hòa giải thì dầu có ý chí hòa giải, chúng ta cũng không đi đến đâu. Có nhiều cuộc hòa đàm kéo dài từ năm này sang năm khác mà không bao giờ đem tới hòa bình cả. Vừa đánh vừa đàm. Tiếng Hoa gọi là "đả đả đàm đàm". Thương thuyết thì thương thuyết, đánh thì cứ đánh. Vì vậy cho nên có những cuộc thương thuyết hòa bình kéo dài tới ba năm, năm năm, mười năm. Chúng ta nên biết rằng giữa nước Pháp và nước Anh có một trận chiến tranh kéo dài tới một trăm năm, La guerre de cent ans. Và chính tới bây giờ người Pháp cũng còn có nội kết với người Anh và người Anh cũng có nội kết với người Pháp. Nội kết giữa người Pháp với người Đức đã được hòa giải cũng khá nhiều, nhưng nội kết giữa người Pháp và người Anh cũng đang còn.
Tu tập, chúng ta phải nhìn vào tâm của chúng ta và tâm của người kia để thấy được những hạt giống của khổ đau, của nội kết trong tâm ta và trong tâm người kia. Đừng bao giờ nói rằng ta là người đau khổ duy nhất và người kia chỉ làm ta đau khổ thôi. Người kia thật ra cũng đau khổ lắm. Và chính ta cũng chịu trách nhiệm một phần trong cái sự đau khổ của người kia. Người kia đau khổ có thể là vì trong quá khứ, hồi còn thơ ấu, người đó đã tiếp nhận những hạt giống nội kết. Nhưng nếu chúng ta tươi mát, khéo léo, có nhiều thương yêu thì chúng ta đã giúp được người đó hóa giải bớt rồi. Đằng này người đó đã không bớt. Và vì vậy cho nên chúng ta biết chúng ta chưa phải là một người anh tốt, chưa phải là một người bạn tốt, chưa phải là một người chị tốt đối với người kia. Và chúng ta đã chịu trách nhiệm một phần nào. Vấn đề không phải là vấn đề trách móc. Trách móc không phải là giải pháp. Trong bài Sám nguyện, chúng ta đọc:
Lý luận xong rồi trách móc,
Mỗi ngày mỗi chuốc khổ đau
Chia cách hố kia càng rộng
Có ngày không nói với nhau
Cũng không muốn nhìn thấy mặt
Gây nên nội kết dài lâu ...
Đó là sự thật!
5. Chiếc hộp ân tình
Tôi xin kể câu chuyện hộp bánh LU để làm rõ thêm ra sự thực tập này. Bánh bích quy hiệu LU, Lefevre Utile, là một thứ bánh ở Việt Nam ngày xưa coi như là bánh sang, nhập cảng từ nước Pháp. Hộp bánh LU rất đẹp. Có những cô thiếu nữ đem cất những lá thơ tình của người con trai mình yêu viết cho mình trong hộp bánh LU. Cô có nhỏ vào đấy một ít nước hoa và giữ gìn hộp bánh LU rất kín đáo. Có khi cha mẹ cũng không có cơ hội thấy được cái hộp bánh LU kỷ niệm ấy của các cô nữa. Ngày xưa không có điện thoại, vì vậy cho nên phương cách để cho hai người yêu liên lạc với nhau chỉ là viết thơ thôi. Viết thơ mà đôi khi cũng không gởi bằng nhà giây thép, tại vì nếu gởi nhà giây thép (nhà bưu điện) thì ông phát thơ có thể đưa tới cho mẹ mình. Rồi mẹ mình biết, và mẹ người kia biết. Thành ra đôi khi họ giả bộ mượn sách, cho nhau mượn sách và dấu thơ trong cuốn sách của mình. Những lá thơ đó, đọc xong mình không xé, mình muốn giữ kỹ.
Có một gia đình nọ, hai người lấy nhay vì tình yêu chớ không phải là vì cha mẹ bắt ép. Lúc mới cưới nhau, họ có hạnh phúc. Nhưng vì không biết tu tập chánh niệm nên sau một thời gian, họ gây nội kết cho nhau và làm khổ nhau. Nguời đàn bà mất hết sự tươi mát, người đàn ông mất hết sự dịu dàng và ngọt ngào. Hai vợ chồng sống không có hạnh phúc nữa. Sở dĩ họ còn sống với nhau là vì danh dự, có thể là tại vì sợ cha mẹ hai bên buồn. Ông ta không còn cảm thấy thoải mái khi sống gần bà vợ. Bà vợ cũng không cảm thấy thoải mái khi sống gần chồng. Hai người đi tìm những niềm vui riêng. Nếu những niềm vui ấy lành mạnh thì đở. Bà bỏ hết thì giờ để lo việc chùa hay lo việc xã hội... làm như là nếu không có bà thì nhà chùa sống không nổi! Ông thì lấy cớ là cần phải học thêm ngành chuyên môn nên cứ ở miết trong sở hay đi ghi tên lớp đêm để học thêm.
Có một bác sĩ cảm thấy không thoải mái khi về nhà, cho nên sau giờ làm việc ở phòng mạch xong, ông nấn ná thêm một vài giờ đồng hồ nữa để cứu xét hồ sơ của những bệnh nhân ngày mai. Về nhà không có hạnh phúc gì mấy. Thà rằng ngồi ở phòng mạch của mình làm việc mà khỏe hơn. Đó là một bi kịch. Bà vợ của ông có khi than: "Em cũng là một người bệnh nữa đây. Anh chẳng chăm sóc em gì cả. Anh chỉ chăm sóc hồ sơ của bệnh nhân anh thôi". Người vợ đau khổ và cũng muốn được coi như là một bệnh nhân. Câu nói đó chỉ chứng tỏ rằng anh ta không muốn về nhà mà thôi. Có người đã có bằng tiến sĩ rồi nhưng không muốn về nhà, cho nên đi học thêm một lớp ban đêm để có thêm một bằng tiến sĩ thứ hai. Không biết để làm gì? Có người tìm làm công việc xã hội, dạy văn hóa cho con nít ở khu phố trong khi con mình thì không hề để ý, vợ mình cũng không để ý. Cái đó gọi là trốn tránh. Người kia mất hết sự tươi mát rồi và mình tìm sự trốn chạy. Cả hai bên đều như vậy cả.
Một buổi sáng nọ, trong khi ông chồng đang ở trong sở thì bà vợ dọn lại cái tủ áo của mình, tủ áo có nhiều chiếc áo rất đẹp mà lâu nay bà không mặc. Bà còn giữ lại cái áo cưới ngày xưa. Trong khi lục tìm, không biết vì sao mà bà đụng tới cái hộp bánh LU. Rồi không biết buổi sáng đó ông bà dun dủi làm sao mà bà ta lại có ý muốn mở cái hộp bánh đó ra. Khi mở ra và nhìn thấy những lá thư thì bà cảm thấy rung động. Cả mười , mười mấy năm nay bà không nhìn thấy những lá thư đó. Thấy lại cái màu sắc của những lá thư, những nét chữ của anh chàng ngày xưa, tự nhiên có một cái gì như một giọt nước mát thấm vào trái tim của bà. Bao nhiêu quá khứ, bao nhiêu kỷ niệm hạnh phúc ngày xưa sống dậy. Bà đứng đó, rút một lá thư ra, và đọc. Trong khi đọc, bà tiếp xúc được với cái ngôn ngữ của anh chàng ngày xưa. Nguời gì mà nói năng, viết lách ngọt ngào làm sao. Tự nhiên hình ảnh ngày xưa của anh chàng hiện ra, rất tươi mát, đúng là vị hoàng tử của đời mình. Đọc xong lá thư đó tự nhiên bà thấy khỏe. Thấy dễ chịu. Bà bỏ lá thư ấy xuống, đọc thêm một lá nữa. Càng đọc bà càng thấy dễ chịu. Bà dẹp mấy cái áo vào tủ, không muốn sắp lại nữa. Lấy nguyên hộp LU để lên bàn, bà ngồi đọc. Bà ngồi đọc một mạch bốn chục lá thư, cái này sang cái khác. Đọc xong, bà xếp thư trở lại theo thứ tự ngày tháng như một trò chơi trẻ con vậy. Trong khi bà đọc những lá thư đó, những hạt giống của hạnh phúc, của thương yêu, của kỷ niệm được tưới tẩm. Và hình ảnh của chàng trai dễ mến ngày xưa hiện ra, rất kỳ lạ, giống như những hạt giống lâu nay chưa bao giờ được tuới tẩm.
Bà đâu có biết rằng bà đang thực tập đúng theo đường hướng Duy thức của Phật học. Thực tập đúng nghĩa là tưới tẩm những hạt giống của thương yêu, của hạnh phúc trong con người của mình. Ở đây một sự may mắn đã xảy ra cho bà thôi, chứ bà đâu có chú ý thực tập. Nếu còn giữ hộp bánh LU của mình, xin quý vị về thử rồi sẽ biết. Trong khi đọc thư, tâm hồn khô khan như sa mạc của bà có một trận mưa rào đi qua. Biết bao nhiêu hạt giống bừng nở lên. Bà thấy khỏe. Bảy tám năm nay, không bao giờ ông nói với bà bằng cái giọng ngọt ngào như vậy. Và bà quên, đã nghĩ không bao giờ người đàn ông lại có thể nói được những câu như vậy. Ông ta bây giờ lạnh lùng, khắt khe, không giống gì người con trai ngày xưa. Đọc lại những lá thư, hình ảnh tưởng đã chết rồi lại xuất hiện trong lòng mình. Thì ra hình ảnh ấy chưa bao giờ chết cả. Những hạt giống còn đó, không bao giờ chết hết.
Đọc xong thư bà thấy chuyển hóa. Bà nhìn vào bà và bà tự hỏi: một con trai dịu hiền, biết điều, tươi mát như vậy, mình đã làm ăn như thế nào để bây giờ người đó trở nên một người khắt khe và lạnh lùng thế kia? Tại sao? Ta đã có trách nhiệm nào trong việc làm cho anh chàng trở thành một người đàn ông khó chịu như ngày hôm nay? Bà có ý định sẽ ngồi xuống, lấy một tờ giấy và viết cho ông một lá thư, và nói ra những cảm nghĩ của mình trong khi đọc lại bao nhiêu lá thư đó. Bà tiếc cho cái hạnh phúc ngày xưa của mình. Hạnh phúc ấy ngày xưa đã có chứ không phải không có. Chính mình đã đánh mất nó. Cố nhiên là anh chàng có lỗi, nhưng lỗi phần mình cũng có rất nhiều trong đó. Không thể nói là mình không có lỗi được. Chưa kịp viết thư thì có điện thoại của ông ta gọi về. Ông nói là ông phải đi New York, chiều hôm nay không về nhà ăn cơm được. Bà biết đó là cái thói quen trốn chạy của ông. Về nhà đâu có hạnh phúc gì? "Ông chủ nói anh phải đi New York với ông, có thể là ở cả tuần bên đó." Ông cũng biết rằng bà không cần gì ông mấy. Chắc bà sẽ nói: "O.K, anh đi thì cứ đi". Nhưng lần này giọng bà trả lời hơi ngọt. Bà nói: "Anh cứ đi, cần thì anh đi. Nhưng xong công việc thì anh về với em." Bà đã nói như vậy. Ông cũng không có chánh niệm gì mấy và không để tâm tới giọng nói đã trở nên dịu dàng của bà. Trong bảy tám năm nay, giọng bà có khi rất chua chát. Từ một nàng tiên tươi mát, dịu hiền, bà đã trở thành một thứ bà chằng cho ông. Đặt ống điện thoại xuống, bà nghĩ rằng bây giờ nếu ngồi viết một lá thư cho ông sẽ là một niềm vui. Bà ngồi và viết lá thư đó. Bà viết như đã từng viết cho ông ngày xưa. Bà bắt đầu bằng ba chữ: "Anh yêu quý".
6. Xây lại thâm tình
Trong lá thư bà đã nhắc lại những kỷ niệm hạnh phúc lúc hai người mới gặp nhau. Viết một lá thư như thế tốn vào khoảng một giờ mấy mươi phút. Và trong một giờ mấy đó bà lại tưới tẩm một lần nữa những hạt giống của hạnh phúc, của kỷ niệm ngày xưa. Bà thấy khỏe quá đi. Viết xong lá thư, bà nhẹ người, tuy rằng ông chưa đọc. Bà xếp thư lại, bỏ vào phong bì, và viết chữ "Anh" lên rồi đem lên lầu, để nơi bàn viết của ông. Lúc nào ông đọc cũng được. Sự thật là viết xong lá thư, bà đã thấy con người của mình khỏe ra rồi.
Đó là phép lạ của sự tưới tẩm những hạt giống tích cực của hiểu biết và thương yêu. Không đợi người kia, không cần người kia. Ở đây người thiếu phụ không có thầy, không có bạn, không có tăng thân, bà chỉ có cái hộp bánh LU thôi. Quý vị đừng khinh thường những gì quanh chúng ta, một con đường thiền hành, một gốc cây, hay một em bé đều có thể là một yếu tố của tăng thân mà chúng ta đã bỏ quên. Đáng lý ông ấy đi bảy ngày mới về. Nhưng đến ngày thứ hai, sau khi sắp đặt công việc xong, ông nhớ lại cú điện thoại. Và ông nhớ lại lời dặn của bà, rõ ràng từng tiếng, chưa bao giờ bà nói bằng cái giọng đó: Xong công việc thì về với em. Và ông không muốn ở thêm nữa. Ông gọi điện thoại cho hãng máy bay. Ông muốn dành một sự ngạc nhiên cho bà.
Khi về tới nhà, ông đi thẳng lên studio. Bà ở dưới này. Bà đã sống thanh thản được hai ngày rồi. Bà đã biết thế nào ông cũng đọc lá thư kia. Nhưng bà nghĩ nếu ba, hay năm, hay bảy ngày sau ông mới đọc thì cũng không sao hết. Vấn đề là bà đã viết được lá thư đó và bà đã thấy trong người khỏe ra. Ông về và thấy cái thư trên phong bì đề chữ "Anh" trên bàn. Ông ta ngồi đọc và ông ta ở lại trên đó rất lâu. Rất lâu, trong thời gian đọc, tất cả những hạt giống hạnh phúc của ông đã được lá thư đó tưới tẩm. Và ông khám phá lại được cái hình ảnh của nàng tiên ngày xưa. Tuy bà không có chú ý giúp ông, nhưng lá thư đó đã trở thành một phép mầu nhiệm: nó tưới tẩm những hạt giống hạnh phúc và kỷ niệm của ông ngày xưa. Và lần đầu tiên sau tám năm, ông khám phá lại được như bà là tại sao bà đã trở thành như vậy. Một người con gái dịu hiền, một người con gái tươi mát như thế, bây giờ tại sao lại trở thành khó khăn và chua chát như vậy. Mình đã làm gì? Mình đã chịu trách nhiệm nào trong việc đó? Nhà văn Pháp Antoine Saint Expery nói rằng: Anh chịu trách nhiệm về bông hồng của anh (Tu es responsable de ta rose).
Ông thấy rất rõ là nếu bà ra nông nỗi như vậy, một phần cũng là tại ông. Tại ông sống không có chánh niệm. Ông ở trên lầu rất lâu để chiêm nghiệm, để đọc lại lần thứ hai lá thư đó. Và khi xuống, ông xuống với ý định là sẽ thay đổi sự sống của mình đi, làm thế nào để phục hồi được người đàn bà tươi mát ngày xưa mà chính mình đã mong đợi sẽ cùng mình sống suốt đời. Tôi thấy hai vợ chồng đó có một cơ hội làm mới lại, một cơ hội Beginning Anew. Và chúng ta ai cũng mong mõi họ thành công.
Trường hợp chúng ta cũng vậy. Mỗi người trong chúng ta đều có cơ hội làm lại thâm tình với người thân của chúng ta. Người đó có thể là con trai hay con gái ta. Có thể là mẹ, là cha ta. Có thể là chồng hay vợ ta. Và chúng ta biết phương pháp thực tập rồi. Chúng ta phải tạo ra một khung cảnh để có thể tiếp xúc lại với những hạt giống tươi mát trong sáng cũ, để có thể tưới tẩm được những hạt giống của kỷ niệm thật hạnh phúc, thật hiểu biết và thương yêu trong quá khứ và cũng để chuyển hóa. Ý muốn hòa giải, muốn thương yêu, nhưng chúng ta không đủ tự do để thương yêu. Chúng ta muốn hòa giải, nhưng chúng ta không đủ tự do để hòa giải. Đó là do những khối nội kết trong ta, những khối tập khí ở trong ta quá lớn.
Tu tập là chuyển hóa nội kết. Nếu có tài tổ chức, quý vị hãy cùng cái tài đó để sắp đật lại đời sống hàng ngày của mình, sắp đặt lại tăng thân của mình. Vì tổ chức có thể đóng một vai trò rất quan trọng. Nhờ biết tổ chức mà sự tiếp xúc với những bực bội và phiền não hàng ngày sẽ được giảm thiểu tới mức tối đa. Chúng ta phải nương vào nhau, chúng ta phải nương theo ánh sáng của Phật pháp để chuyển hóa bản thân. Thân tâm chúng ta có nhẹ nhàng tươi mát thì chúng ta mới giúp chuyển hóa người kia được. Tu học không phải là chỉ cần công phu mà còn cần sự thông minh, cần sự sáng tạo, cần có niềm vui.
Trong những yếu tố để tạo thành sự hiểu biết và giải thoát có yếu tố của sự hoan hỷ. Thất Giác Chi là bảy yếu tố đ졠tới sự hiểu biết, giác ngộ, trong đó có yết tố Hỷ, Xả và Khinh An. Hỷ là sống như thế nào mà mỗi ngày mình có được niềm vui. Mình vui và người kia cũng vui. Nếu trong cuộc sống hàng ngày của anh mà không có niềm vui thì anh không đang thực tập Hỷ của Thất Giác Chi. Khinh An tức là nhẹ nhàng, không nặng nề lo lắng, giận hờn, không có áp lực nhiều, không bị stress (căng thẳng). Xả là không dính mắc, không kỳ thị. Trong bảy yếu tố giác ngộ có ba yếu tố có thể nhờ một phần vào cách tổ chức mà đạt được: yếu tố Hỷ, yếu tố Xả và yếu tố Khinh An. Chúng ta sống như thế nào để đừng bị sức ép của công việc và của xã hội đè sau lưng mình. Chúng ta sống như thế nào để đừng bị dính mắc, để được thảnh thơi, đó là yếu tố Xả. Khinh An là sự nhẹ nhàng, thảnh thơi, không bị áp lực, dầu là áp lực hòa giải, dầu là áp lực phải thương, phải yêu. Mình cảm thấy mình có không gian ở trong con người mình, và xung quanh mình. Và mình phải cho những người kia có không gian ở trong tâm họ và xung quanh họ. Hỷ nghĩa là sống như thế nào để mình có niềm vui và người kia cũng có niềm vui.
Thiếu ba yếu tố Hỷ, Xả, và Khinh An thì bốn yếu tố còn lại của Thất Giác Chi là Tinh Tấn, Trạch Pháp, Niệm và Định khó thành tựu lắm. Tu hành mà không có niềm vui, không có sự nhẹ nhàng thì không đạt tới sự thành công. Tịnh khẩu không phải là một pháp môn buồn nản hay tiêu cực đâu. Tịnh khẩu nhưng ta vẫn có thể cười hoài. Trong một tăng thân năm sáu chục người, có thể có hai ba người đang thực tập tịnh khẩu. Rồi đến lượt hai ba người khác. Chúng ta phải dùng trí tuệ của chúng ta, dùng óc sáng tạo của chúng ta để cho sự tu tập của chúng ta càng ngày càng vững mạnh, càng có kết quả. Một hôm nào đó tôi sẽ nói về sự áp dụng Thất Giác Chi, tức là bảy yếu tố của giác ngộ, vào trong sự chuyển hóa cái giận, cái buồn, cái khổ đau của chính chúng ta.
Sunday, November 21, 2010
Sức mạnh của việc “cho”
(John Harricharan)
Đó là một ngày hè nóng bức cách đây nhiều năm. Tôi đang trên đường đến cửa hàng thực phẩm tổng hợp để mua 2 món đồ. Ngày ấy, tôi ghé siêu thị thường xuyên, bởi hầu như chẳng bao giờ tôi có đủ tiền trong túi để mua thức ăn cho cả tuần luôn một lần. Người vợ trẻ của tôi, sau một thời gian chống chọi với căn bệnh ung thư quái ác, đã qua đời cách đó vài tháng. Chẳng có tiền bảo hiểm, mà chỉ có rất nhiều các khoản chi phí và cả núi hóa đơn phải thanh toán. Tôi lúc đó làm việc nửa ngày với mức lương chỉ đủ để nuôi 2 đứa con nhỏ của tôi ăn uống tằn tiện. Nói chung là tình hình của chúng tôi lúc ấy rất khó khăn.
Và ngày hôm ấy, trong lòng nặng trĩu và chỉ vẻn vẹn với 4 đôla trong túi quần, tôi đang trên đường đến siêu thị để mua một lon sữa và một ổ bánh mì. Bọn trẻ con kêu đói và tôi phải kiếm cho chúng cái gì để ăn. Khi tôi dừng lại trước ngã tư đèn đỏ, chợt tôi nhìn thấy phía bên phải đường có một người đàn ông trẻ tuổi, một phụ nữ cũng trẻ và một đứa bé đang đứng trên bãi cỏ sát vệ đường. Đang là buổi giữa trưa, 3 người họ đứng chìm trong cái nắng mặt trời gắt như đổ lửa.
Người đàn ông đang giơ một tấm bìa cac-tông có đề dòng chữ: NHẬN LÀM VIỆC KIẾM TIỀN ĂN. Người phụ nữ đứng sát cạnh anh. Cô ấy nhìn chằm chằm vào những chiếc ô tô đậu lại trước đèn đỏ. Đứa bé, có lẽ khoảng gần 2 tuổi, ngồi trên cỏ, tay giữ khư khư một con búp bê chỉ còn có một cánh tay. Tôi nhìn thấy tất cả những hình ảnh này trong khoảng 30 giây trước khi đèn xanh bật trở lại. Lúc đó, tôi rất muốn cho họ vài đôla, nhưng nếu tôi làm thế thì sẽ không còn đủ tiền để mua bánh mì và sữa cho lũ con ở nhà. Bốn đôla chỉ đủ để làm chừng ấy việc thôi. Và khi đèn xanh bật sáng, tôi đưa mắt liếc nhanh 3 người họ lần cuối, cố xua đi cảm giác vừa như thấy mình có lỗi (vì đã không giúp họ) vừa buồn (vì tôi không có đủ tiền để chia sẻ với họ).
Trong lúc lái xe, tôi vẫn không thể gạt bỏ hình ảnh gia đình trẻ nọ ra khỏi đầu tôi. Đôi mắt buồn của người đàn ông và người phụ nữ nọ với ánh nhìn xoáy vào tôi cứ ám ảnh tôi suốt cả dặm đường. Rốt cục tôi không thể chịu đựng được hơn nữa. Tôi cảm nhận được nỗi đau của họ và cảm thấy mình phải làm một điều gì đó cho họ. Tôi quay xe lại và quay lại chỗ ban nãy tôi nhìn thấy họ.
Tôi đánh xe đến sát chỗ họ đứng và chìa cho người đàn ông 2 đôla trong số 4 đôla của tôi. Tôi nhận thấy mắt người đàn ông ngân ngấn nước khi anh cám ơn tôi. Tôi mỉm cười và quay xe về hướng siêu thị. Chắc là cả bánh mì và sữa đều có bán, tôi nghĩ thế. Nhưng nếu tôi chỉ mua mình bánh mì, hoặc sữa không thôi thì đã sao nào? Chắc có lẽ là phải vậy thôi.
Tôi đánh xe vào bãi đậu mà đầu vẫn còn nghĩ vẩn vơ về chuyện lúc nãy và xen lẫn cảm giác lâng lâng vì điều tôi vừa làm. Khi tôi bước ra khỏi xe, chân tôi bỗng sượt qua một vật gì đó trên vỉa hè. Hóa ra là một tờ 20 đôla nằm ngay cạnh chân tôi. Lúc ấy, tôi không thể tin vào mắt mình nữa. Tôi nhìn quanh quất, run rẩy nhặt đồng tiền lên, bước vào trong cửa hàng và mua luôn không chỉ bánh mì và sữa, mà còn cả một vài thứ mà tôi đang rất cần nữa.
Tôi không bao giờ quên cái lần ấy. Nó đã nhắc nhở cho tôi rằng thế giới này thật là kỳ lạ và bí hiểm. Nó càng củng cố thêm trong tôi niềm tin rằng con người cũng không thoát khỏi những quy luật của vũ trụ. Tôi đã cho đi 2 đôla và nhận lại được 20 đôla. Trên đường từ siêu thị về, tôi lại lái xe ngang qua cái gia đình lúc nãy và đưa cho họ thêm 5 đôla nữa.
Câu chuyện này chỉ là một trong rất nhiều những chuyện kỳ lạ đã xảy ra trong đời tôi. Nó làm tôi có cảm giác như càng cho nhiều, ta càng nhận được nhiều hơn. Điều đó có lẽ là một trong những quy luật của thế giới này: “Nếu bạn muốn nhận, trước hết Bạn cần phải cho”.
Tôi nhớ có một bài vè nhỏ thế này:
"Xưa có một anh chàng,
Nhiều người bảo anh gàn,
Nhưng càng hay giúp người,
Anh lại càng sung túc”
Chúng ta thường nghĩ rằng chúng ta không có gì để cho cả. Nhưng nếu nhìn lại, chúng ta sẽ thấy rằng chúng ta luôn có thể chia sẻ với mọi người dù chỉ là một chút ít những gì ta có. Chúng ta đừng đợi đến khi chúng ta nghĩ là đã có thật nhiều và lúc đó mới có thể cho được. Khi cho và chia sẻ với mọi người dù chỉ là chút ít những gì ta có, cánh cửa kho báu của cả thế giới này sẽ mở ra trước chúng ta và của cải sẽ đổ về với chúng ta như suối.
Bạn đừng đòi hỏi tôi phải hứa với Bạn. Đơn giản là bạn hãy thử cho một cách thật lòng và bạn sẽ ngạc nhiên về những gì mà Bạn sẽ nhận được. Thường thì Bạn sẽ nhận được không phải từ những người đã được Bạn cho, mà từ những nguồn Bạn không ngờ tới. Vì vậy, bạn hãy mở ra cho mình con đường đến với sự sung túc.
Hãy nắm lấy cơ hội từ quy luật ngàn đời này của vũ trụ. Hãy nắm lấy cơ hội từ chính Bạn. Các quy luật của vũ trụ không bao giờ sai.
Có khi, bạn được trả ơn ngay cho hành động “cho” của mình, như trong câu chuyện của tôi đây. Cũng có khi điều đó xảy ra muộn hơn. Nhưng bạn hãy tin tưởng một điều: Hãy cho đi và Bạn sẽ được nhận – và Bạn sẽ nhận được nhiều hơn bạn đã cho rất nhiều.
Và khi bạn cho, bạn đừng toan tính trong đầu nhiều mà hãy làm điều đó với một tấm lòng tràn đầy sự biết ơn. Bạn sẽ ngạc nhiên khi thấy những điều này linh nghiệm như thế nào. Hãy mở cánh cửa đến kho báu của Bạn bằng cách chia sẻ một phần nhỏ những gì bạn có cho những người đang gặp khó khăn. Đúng như một người Thầy vĩ đại đã nói: “Hãy cho và Bạn sẽ được nhận”.
Hãy thử đi. Bạn sẽ thích đấy.
Duy Sơn Sưu tầm
Làm gì để thăng tiến và tăng thu nhập
Người thành công thường đầu tư nhiều thời gian cho việc hình thành giá trị bản thân và những gì họ mong muốn, giống như việc thiết kế bản vẽ chi tiết một tòa nhà trước khi khởi công. Dưới đây là bí quyết của những người thành đạt.
1. Xây dựng mục tiêu mang tính cá nhân
Niềm khát khao mãnh liệt và cháy bỏng chính là yếu tố thiết yếu giúp bạn vượt qua mọi chướng ngại và vươn đến những mục tiêu lớn lao trong đời. Để khát khao đủ mạnh, mục tiêu của bạn phải mang dấu ấn cá nhân rõ rệt. Nghĩa là mục tiêu đó phải do chính bạn chọn, chứ không phải ai khác chọn lựa cho bạn hoặc bạn làm chỉ để đáp ứng mong mỏi của một ai đó.
Để việc xác lập mục tiêu thực sự hiệu quả, bạn phải hoàn toàn chú tâm về những điều bạn thực sự mong muốn. Điều này không có nghĩa là bạn không tham gia vào công việc của người khác. Nó chỉ có nghĩa rằng trong khi xác lập mục tiêu cho đời mình, bạn nên bắt đầu với chính bản thân mình làm nền tảng để hướng đến tương lai.
2. Điều gì bạn muốn làm với cuộc đời mình?
Đây là một trong những câu hỏi quan trọng nhất khi xác lập mục tiêu bởi lẽ bạn không thể bắn trúng mục tiêu mà bản thân mình không thể nhìn thấy.
Khi đã xác định mục tiêu thực sự, bạn phải biết tận dụng tối đa giá trị, tầm nhìn và lý tưởng của mình. Trong quá trình này, đôi lúc bạn có thể cảm thấy mục tiêu của mình xa vời, không thực tế. Tuy nhiên, công việc của bạn bây giờ là phải làm cho chúng trở thành hiện thực, giống như việc vẽ ngôi nhà mơ ước trong đầu của mình ra giấy.
3. Hãy xác định điều bạn thực sự mong muốn
Hãy bắt đầu từ những mục tiêu tổng quát và sau đó chuyển thành những mục tiêu cụ thể hơn bằng cách trả lời những câu hỏi sau:
- Ba mục tiêu quan trọng nhất trong công việc của bạn lúc này là gì?
- Ba mục tiêu tài chính quan trọng nhất của bạn hiện tại là gì?
- Ba mục tiêu quan trọng nhất đối với gia đình và các mối quan hệ của bạn là này là gì?
- Ba mục tiêu quan trọng nhất liên quan đến sức khỏe và thể hình của bạn lúc này?
4. Hãy nhận diện những lo ngại của bạn
Vấn đề tiếp theo là bạn thử trả lời những câu hỏi liên quan đến những điều ngược lại: Ba mối lo ngại lớn nhất trong đời bạn là gì? Điều gì khiến bạn lo lắng, phiền muộn hay bận tâm trong cuộc sống hàng ngày? Điều gì làm bạn bực tức, cáu kỉnh? Điều gì đang tước đoạt hạnh phúc của bạn, hơn bất cứ thứ gì khác? Nỗi đau của bạn nằm ở đâu?...
Một khi bạn đã nhận diện được những vấn đề, những lo lắng hay quan ngại lớn nhất của mình, bạn hãy tiếp tục với những vấn đề sau:
- Đâu là những giải pháp lý tưởng cho mỗi vấn đề?
- Làm sao tôi có thể loại bỏ những vấn đề hay mối lo lắng này ngay lập tức?
- Cách nhanh nhất và trực tiếp nhất để giải quyết từng vấn đề là gì?
5. Lưỡi dao Ockha
William of Ockham, một triết gia người Anh, đã đề xuất một phương pháp giải quyết vấn đề mà sau này được gọi là "Lưỡi dao Ockham". Phương pháp tư duy này đã trở nên nổi tiếng và phổ biến qua nhiều thời kỳ. Ockham cho rằng, "Giải pháp đơn giản nhất và trực tiếp nhất, đòi hỏi số bước thực hiện ít nhất, thường là giải pháp đúng cho bất cứ vấn đề nào".
Nhiều người đã phạm sai lầm khi phức tạp hóa các mục tiêu và vấn đề. Nhưng khi giải pháp càng phức tạp, thì họ càng có ít khả năng để triển khai và càng phải mất nhiều thời gian cần thiết để đạt được bất cứ kết quả nào. Vì thế, chúng ta nên đơn giản hóa các giải pháp và tiếp cận trực tiếp với mục tiêu càng nhanh càng tốt.
6. Gấp đôi thu nhập
Nhiều người nói với tôi rằng họ muốn tăng thu nhập lên gấp đôi. Có thể bạn cũng có mong muốn như thế. Nếu bạn làm việc trong lĩnh vực kinh doanh, tôi muốn hỏi điều này: "Đâu là cách nhanh nhất và trực tiếp nhất để tăng thu nhập gấp đôi?". Chắc hẳn là bạn sẽ đưa ra một số giải pháp, nhưng theo tôi câu trả lời tốt nhất trong trường hợp này là: "Tăng gấp đôi thời lượng bạn làm việc trực tiếp với những khách hàng tiềm năng".
Nếu bạn không thể tăng cường các kỹ năng hay thay đổi bất cứ điều gì trong những điều bạn đang tiến hành thì cách trực tiếp và tốt nhất để tăng doanh số chính là dành nhiều thời gian hơn cho những khách hàng thực sự có tiềm năng.
Theo một cuộc điều tra thì một nhân viên bán hàng thường bỏ ra trung bình khoảng 90 phút mỗi ngày để gặp gỡ trực tiếp các khách hàng của họ. Trong đó, những nhân viên được trả lương cao nhất thường dành thời gian gấp hai hay ba lần khoảng thời gian đó để trao đổi với các khách hàng. Họ tổ chức ngày làm việc hết sức hiệu quả để có thể dành nhiều thời gian hơn cho cả khách hàng đang có và cả những khách hàng tiềm năng đã hoặc sẽ sử dụng dịch vụ của họ.
7. Gấp đôi năng suất
Nếu xem xét kỹ công việc của mình, bạn có thể nhận thấy rằng 20% những điều bạn làm sẽ quyết định 80% những gì bạn nhận được.
Thay vì khuyến khích họ cố gắng hoàn thành nhiều công việc hơn, thì tôi khuyên họ nên làm ít đi, nhưng phải tập trung vào những việc có giá trị cao hơn. Và trên thực tế, một số học viên đã tăng năng suất và thu nhập lên gấp đôi chỉ trong khoảng 30 ngày sử dụng phương pháp này, điều mà trước đây họ chưa từng nghĩ sẽ đạt được khi làm cùng công việc ở cùng vị trí.
Hãy luôn tìm kiếm những cách thức đơn giản và trực tiếp nhất để đạt được những điều mà bạn mong muốn. Và quan trọng nhất là phải hành động. Hãy luôn vận động. Luôn làm việc. Bạn phải rèn luyện sự linh hoạt, nhanh nhạy, hình thành cho bản thân một phong thái làm việc khẩn trương. Bạn thử nghĩ xem, ngay cả những ý tưởng vĩ đại trên thế giới cũng sẽ không có giá trị gì nếu chúng không được triển khai. Như nhà thơ John Greenleaf Whittier từng nói: "Trong ngôn ngữ của loài người, cụm từ đáng chán nhất trong cả văn nói lẫn văn viết chính là: Lẽ ra tôi nên...".
8. Cây gậy thần
Hãy tưởng tượng rằng bạn được ban cho một cây gậy thần mà mỗi khi bạn vung lên thì mọi ước muốn đều trở thành sự thật! Khi xác định mục tiêu thực sự của mình, bạn hãy sử dụng "cây gậy thần" này.
Nếu bạn có 3 điều ước cho công việc của mình, bạn sẽ ước gì?
Nếu bạn có 3 điều ước dành cho tình hình tài chính của mình, bạn sẽ ước gì?
Nếu bạn có 3 điều ước trong cuộc sống gia đình và các mối quan hệ, bạn sẽ ước gì? Và khi cuộc sống của bạn đã lý tưởng, bạn ước cuộc sống đó sẽ diễn ra như thế nào?
Nếu có 3 điều ước liên quan đến thể hình và sức khỏe của mình, bạn sẽ ước gì? Nó sẽ hoàn hảo dần theo cách nào?
Nếu bạn có 3 kỹ năng hay năng lực bất kỳ được phát triển rất cao, bạn sẽ chọn 3 kỹ năng nào? Bạn muốn vượt trội trong lĩnh vực nào?
Khi bắt đầu suy nghĩ về những điều ước như vậy, nó sẽ giúp bạn làm sáng tỏ mọi điều. Bạn cũng có thể chia sẻ bảo vật này với người khác, khi họ chưa biết mình nên làm gì và sẽ đi đến đâu trong cuộc sống phía trước.
9. Sáu tháng cuối đời
Bạn sẽ nghĩ sao nếu bác sĩ thông báo cho bạn cùng lúc một tin tốt và một tin xấu như sau: Tin tốt là trong 6 tháng tới, bạn sẽ sống một cuộc sống mạnh khỏe và tràn đầy năng lượng. Tin xấu là 180 ngày nữa, bạn sẽ chết vì một căn bệnh không chữa được?
Nếu hôm nay bạn biết được rằng mình chỉ còn 6 tháng để sống trên đời này, thì bạn sẽ sử dụng khoảng thời gian này như thế nào? Bạn sẽ dành thời gian cho ai? Bạn sẽ đi đâu? Bạn sẽ nỗ lực hoàn thành những việc gì? Bạn sẽ làm điều gì nhiều hơn hay ít hơn?
Khi trả lời những vấn đề này, bạn sẽ hiểu được những giá trị đích thực của bản thân đồng thời nó cũng giúp bạn nhận ra đâu là những người quan trọng nhất trong cuộc đời bạn.
10. Một số câu hỏi xác lập mục tiêu
Nếu có trong tay 1 triệu đôla, bạn sẽ làm gì? Bạn sẽ thay đổi cuộc đời mình ra sao nếu được tự do lựa chọn? Bạn sẽ tham gia hay rút lui khỏi những việc gì? Bạn sẽ làm nhiều hơn hay ít hơn những điều gì? Bạn sẽ làm gì trước tiên? Một khi mường tượng được những điều kiện cần và đủ để tiến hành tất cả những điều ấy thì những mục tiêu đích thực của bạn cũng sẽ xuất hiện.
Bạn muốn thực hiện điều gì nhưng lại không dám mạo hiểm? Đâu là những điều bạn cũng rất muốn làm như những người mà bạn vốn rất ngưỡng mộ? Bạn có muốn mở công ty riêng không? Bạn có muốn ra tranh cử vào một vị trí nào đó không? Bạn có muốn thử với một lĩnh vực mới không? Đâu là những việc mà bạn luôn muốn làm nhưng lại không dám thử vì sợ thất bại?
11. Hãy làm những điều bạn thích
Khi xác lập mục tiêu cho đời mình, cả ngắn lẫn dài hạn, bạn nên tìm hiểu xem đâu là những điều mà bạn thích làm nhất. Chẳng hạn, bạn muốn làm công việc gì khi đi làm ở một công ty? Bạn sẽ chọn hoạt động xã hội nào để tham gia? Loại công việc gì có thể mang lại cho bạn sự hứng thú và thỏa mãn cao nhất trong cuộc sống?
Nhà tâm lý học Abraham Maslow đã gọi những thời khắc mà con người cảm thấy hạnh phúc nhất, phấn chấn nhất đó là những "trải nghiệm đỉnh cao". Một trong những mục tiêu quan trọng trong cuộc sống là tận hưởng càng nhiều "trải nghiệm đỉnh cao" càng tốt. Bạn có thể làm được điều này bằng cách nghĩ về những khoảnh khắc như vậy trong quá khứ, và sau đó bạn hãy tìm cách tái hiện chúng trong hiện tại cũng như trong tương lai.
(Trích cuốn sách "Chinh phục mục tiêu" - tác giả Brian Tracy)
Subscribe to:
Comments (Atom)