Ngày xưa có một vị cao tăng đạo cao đức trọng. Bữa nọ có một học giả tự cho mình là học thức hơn người đến thăm hỏi ông, vừa mới ngồi xuống đã bắt đầu nói liên tục: “Cao tăng, thầy có biết không? Trên đời không có chuyện gì tôi chưa nghe qua …, tôi nghĩ thầy chắc chắn không biết...”. Vị cao tăng kiên nhẫn một mặt vẫn chăm chú nghe anh ta nói, mặt khác đứng lên đích thân rót trà cho anh học giả. Rót cho đến khi nước trà đầy, thật kỳ lạ, vị cao tăng vẫn không dừng lại, tay vẫn tiếp tục rót trà, kết quả là nước trà từ miệng ly trà tràn ra ngoài.
Tay học giả tự đại nhìn thấy vội vàng nói: “Cao tăng, đừng rót nữa, trà đầy tràn ra rồi kìa”. Cao tăng mỉm cười nói: “Ồ! Trà đã đầy tràn ra rồi, thế thì sẽ không thể bỏ thêm trà vào được nữa rồi”. Anh chàng học giả lập tức đốn ngộ, thì ra vị cao tăng dùng việc rót trà để đánh thức bản thân mình không được kiêu căng tự mãn, anh ta liền không nói nữa bèn thỉnh cầu vị cao tăng ban cho lời giáo huấn một cách cung kính và khiêm tốn, kết quả là tăng trưởng được rất nhiều hiểu biết và tri thức.
Câu chuyện này nhắc chúng ta làm người phải biết khiêm tốn, nhất thiết không thể kiêu ngạo tự mãn!.
No comments:
Post a Comment